Ngày Đông chí, canh giờ còn sớm mà trời đã tối đen.
Vào những ngày lễ nhỏ thế này, các nương nương trong cung rỗi rãi không có việc gì nhất định tìm mọi cách tổ chức yến tiệc, tụ hội bên nhau.
Mọi năm vào thời điểm này cung Minh Loan đều rất nhộn nhịp, nhưng năm nay, Thục phi lại từ chối tất cả lời mời.
Khi trời gần tối, nàng gọi ba đứa nhỏ trong cung đến chủ điện để cùng nhau ăn sủi cảo.
Số lượng thái giám, cung nữ hôm nay có chút chênh lệch, toàn bộ đều hầu hạ bên trong.
Chính điện to lớn rộng rãi vô cùng náo nhiệt.
Ba người vừa tiến vào, Thục phi đã hào phóng thưởng mỗi người một túi tiền chứa đầy ngọc trai.
Quân Hoài Lang đưa túi tiền cho Phất Y cất giữ, cười nói với Thục phi: "Cô mẫu, thật khéo, con và Lệnh Hoan cũng muốn tặng cho ngài một túi tiền đây."
Thục phi nghe vậy, lười biếng lại duyên dáng mà nhướng mày: "Lấy ra cho ta xem chút? Bổn cung nhìn qua nhiều thứ tốt, đừng hòng dùng đồ vật tầm thường lừa gạt ta."
"Tất nhiên là không phải đồ vật tầm thường." Quân Hoài Lang cười, đưa tay về phía Phất Y.
Phất Y cũng cười vui vẻ, dâng mấy cái túi tiền cho Quân Hoài Lang.
Một đống túi tiền, cái trên cùng chắc hẳn dùng rất nhiều tâm huyết để làm ra, còn tô điểm mấy hạt châu nho nhỏ.
Nhưng túi tiền này thật không dám khen tặng, đường may vụng về, hoa văn bên trên cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Đây là túi tiền Lệnh Hoan thêu cho cô mẫu, cô mẫu xem thử xem?" Quân Hoài Lang cười đưa túi gấm qua, nói với Thục phi.
"Nàng thêu tốn kha khá thời gian, đây là cái đẹp nhất, đặc biệt tặng ngài."
Thục phi vừa thấy vật phẩm xiêu vẹo nhỏ nhắn kia, tức khắc phì cười: "Phương pháp thêu thùa này vừa nhìn liền biết là của nữ tử Quân gia."
Nàng gỡ túi thơm chạm lộng* khắc hoa trên eo, tiện tay vứt cho cung nữ ở gần nhất: "Thưởng ngươi." Kế đó, nàng buộc cái túi Quân Lệnh Hoan làm lên, cười nói: "Ngày mai ta mang theo cái này đi diện kiến thánh thượng, nhất định phải làm Hoàng Thượng khen ngợi kỹ thuật thêu thùa của Lệnh Hoan."
*Chạm lộng: chạm theo lối đục thủng nền chỉ chừa lại nét trang trí.
"Còn có vài cái nữa." Quân Hoài Lang bị hành động nàng chọc cười liên tục, lại cầm mấy cái túi thơm còn dư trong tay Phất Y, tự tay phân chia cho bọn thái giám, cung nữ xung quanh.
Chiếc túi bị đè dưới cùng, y vẫn luôn mượn tay áo để che lấp.
Y tỉnh rụi nắm nó ở trong tay, đợi đến cuối cùng, mới giao vào tay Điểm Thúy.
"Đây là Lệnh Hoan tự tay làm, hương liệu là Lệnh Hoan chọn, ai cũng không được ghét bỏ đâu đó." Quân Hoài Lang nửa đùa mà cười nói.
Bên cạnh, Thục phi cũng cười phụ hoạ: "Đều nghe cả rồi đúng không? Ngày ngày mang trên người, ai dám gỡ xuống, bổn cung phải trị tội kẻ đó."
Nhất thời, cung thất đầy ắp tiếng cười.
Bọn thái giám, cung nữ xung quanh vốn dĩ được Thục phi thưởng lớn một lượt, hiện giờ lại thêm vật phẩm nhỏ do tiểu chủ tử tự làm, sôi nổi cười tạ ơn.
"Ta thấy con cũng có một cái." Thục phi bỗng nhiên nói.
"Có đưa cho Tiết Yến một cái hay không?"
Nàng tận lực dùng ngữ điệu hời hợt, nhưng Quân Hoài Lang lại nghe ra, Thục phi đang quan tâm hắn, sợ mình sơ sót hắn.
"Tất nhiên ạ." Quân Hoài Lang nói.
Thục phi còn muốn trêu y: "Đưa thật sao? Đừng nói suông, lấy ra cho ta xem xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!