Khi Quân Hoài Lang bước ra từ phòng Thục phi, vừa lúc thấy Tiến Bảo ôm một cái rương lớn đi về phía Tây trắc điện.
Thấy Quân Hoài Lang, Tiến Bảo vội vàng chạy chậm lại, cười hì hì hành lễ với y, liên tiếp nói vài lời may mắn.
Hiện tại hắn đã ở cung Minh Loan được một thời gian, tuy rằng thái giám, cung nữ trốn tránh Tiết Yến như cũ, nhưng vẫn rất hiền lành.
Tiến Bảo vốn lanh lợi, bây giờ hoà nhập tự nhiên như cá gặp nước, chỉ sợ mỗi mình Tiết Yến.
Bất quá vị kia......! Ai mà không sợ chứ? Cũng duy nhất có vị thế tử điện hạ tựa thần tiên này không sợ thôi.
Quân Hoài Lang nghe mấy câu cát tường nối tiếp của Tiến Bảo, mắt mày không khỏi cong lên, cười nói: "Cầm nhiều đồ vật như vậy, từ đâu ra thế?"
Tiến Bảo trả lời: "Là Điểm Thúy cô cô cho ạ! Hôm nay Điểm Thúy cô cô đặc biệt đến, nói muốn nhìn trong phòng điện hạ còn thiếu gì không.
Tính khí điện hạ như vậy......! Nô tài nơi nào dám làm phiền cô cô! Bất quá cô cô kiên trì muốn vào xem, nô tài ngăn cản vài lần, cô cô mới coi như thôi, để nô tài tự đi lấy trong nhà kho.
Mà cô cô nói, sắp ăn Tết, vẫn cần xem một chút tiểu nhà kho của điện hạ có thiếu cái gì, tránh đến gần cuối năm, lại luống cuống tay chân......"
Quân Hoài Lang nghe vậy, trong lòng trầm xuống.
Quả đúng là vậy, lần này, Điểm Thúy chắc hẳn lại có chút hành động.
Mặc dù nàng là đại cung nữ được tin tưởng nhất bên người Thục phi, lấy đồ vật từ nhà kho riêng của Thục phi cho hoàng tử cũng là vượt quá khuôn phép.
Vả lại, Điểm Thúy không thích Tiết Yến như vậy, tránh hắn như rắn rết, làm sao có thể chủ động đến địa bàn của Tiết Yến, còn yêu cầu nhiều lần?
Căn cứ vào đề nghị của nàng, nàng nhất định sẽ có động tác.
Quân Hoài Lang trầm ngâm một lát, trong lòng có suy tính.
Người trong cung Thục phi, tuy rằng không nhất định sẽ có tay chân của Điểm Thúy, nhưng bọn họ đều nghe lệnh với Điểm Thúy, có khả năng sẽ muốn nịnh bợ lấy lòng nàng.
Những người này không thể dễ dàng tin tưởng được.
Trái lại, Tiến Bảo đi theo Tiết Yến đến đây, không có liên hệ gì với Điểm Thúy.
"Chủ tử nhà ngươi trước nay có đối xử tốt với ngươi không?" Quân Hoài Lang hỏi.
Lòng Tiến Bảo cay đắng.
Có hay không không quan trọng, trọng điểm là mệnh tiện này của nô tài, và tính mạng của cả nhà trên dưới, đều nằm trong tay vị chủ tử kia.
Hắn cười nói: "Ngũ điện hạ dĩ nhiên là tốt với nô tài, có trời đất chứng giám!"
Quân Hoài Lang cười cười, nói: "Ta cũng biết ngươi bình thường rất thông minh.
Hiện tại có người muốn hại chủ tử nhà ngươi, nên cần ngươi làm một chuyện nhỏ."
Tiến Bảo nghe vậy, trong lòng càng đắng chát.
Vì sao các tiểu chủ tử, mỗi người đều cảm thấy đây là việc mình có thể làm?
Có một vị muốn mình vì hắn bán mạng còn chưa đủ, giờ lại tới vị thứ hai.
Trước khi theo Tiết Yến, ai cũng biết hắn Tiến Bảo là đồ bỏ đi tham sống sợ chết, tại sao bây giờ bị bắt mang trọng trách như vầy?
Chẳng qua, vị thứ hai cùng vị đầu không giống nhau, vị kia lấy chết bức ép, là kẻ tàn nhẫn muốn tính mạng cả nhà hắn, nhưng vị thế tử điện hạ trước mặt này, ôn hòa lại thiện lương, nói chuyện toàn dùng giọng điệu thương lượng, hắn sao có thể cự tuyệt được?
Việc này phải làm, có chết cũng phải làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!