Chương 33: (Vô Đề)

Quân Hoài Lang lần đầu thấy được mặt này của Tiết Yến.

Hắn hơi nhướng mày, liếc nhìn sư phó dạy võ, con ngươi sắc nhạt mang một ít mỉa mai và tươi cười, thế nhưng toát lên sức sống bừng bừng, cùng một loại cao ngạo bất cần.

Đây là khí phách thiếu niên hiếm thấy trên người hắn, tựa như cành khô đâm lên chồi non, một manh mối mới gặp trên vẻ mặt hờ hững, xa cách của hắn.

Y nghĩ thầm, có khả năng đây là Tiết Yến lúc còn ở Yến quận, cũng là dáng vẻ vốn có của hắn.

Chỉ là sau rất nhiều năm ở Trường An, nó bị mọi người giết chết, cuối cùng trở thành người mà y thấy ở kiếp trước.

Hết thảy đều đang thay đổi theo hướng tốt.

Khóe môi Quân Hoài Lang không khỏi nhếch lên.

Bên kia, gã sư phó xấu hổ tránh ra, chỉ coi như vừa rồi chưa có gì phát sinh.

Người xem trò vui bốn phía cũng rối rít chuyển mắt, còn khe khẽ nói nhỏ, thảo luận với nhau Tiết Yến vừa rồi làm thế nào mà dùng một mũi tên chẻ ra một mũi tên khác.

Quân Hoài Lang thu về tầm mắt, muốn rút một mũi tên thử lần nữa.

Đúng lúc này, y thấy ánh mắt Tiết Duẫn Hoán tựa như bản chất của hắn, nhiệt liệt mà kích động dán mắt vào Tiết Yến.

Hắn muốn duy trì thần sắc kiêu căng, khóe miệng mím chặt một cách vất vả, nhưng ánh sáng trong đôi mắt lại không cách nào che giấu.

Quân Hoài Lang sửng sốt: Đây là......!

Kế đó, Tiết Duẫn Hoán kiềm nén cảm xúc mà đi đến trước mặt Tiết Yến, hắng hắng giọng nói, nét mặt kiêu ngạo mà nhìn hắn, bày ra một điệu bộ như đang tự hạ thấp địa vị, nói: "Ngươi giúp ta nhìn xem, kỹ thuật bắn của ta có vấn đề gì? Dù sao vẫn mãi không đủ chuẩn xác, quá phiền lòng."

Quân Hoài Lang cảm thấy, Tiết Duẫn Hoán tuy cả người căng thẳng lại dè dặt, nhưng ví như hắn có đuôi, lúc này cũng đã đung đưa vài vòng.

Y đứng ở bên, không khỏi cười, lắc lắc đầu.

Mới vừa rồi còn khoe khoang với mình thuật bắn cung tài tình, bây giờ đã hoàn toàn quên mất, một mực tìm Tiết Yến xin chỉ dạy.

Lại thấy Tiết Yến nhìn Tiết Duẫn Hoán một cái, gõ nhẹ một cái lên cây cung trong tay hắn, ý bảo hắn cài tên kéo ra.

Tiết Duẫn Hoán làm theo, lưng eo thẳng thắn, một dáng điệu cao quý lại kiêu kỳ.

"Thấy sao, tư thế bắn tên của ta mà còn cần dạy à?" Hắn cao ngạo nói.

"Kỹ thuật bắn cung của ta, chính là học từ......! Ai da!"

Không đợi hắn nói dứt lời, mí mắt Tiết Yến cũng chưa nâng, đá hai chân hắn ra ngang bằng vai, một cái quét chân ngon ơ liền uốn thẳng tư thế đứng của hắn.

"Nghiêng người, đứng vững." Tiết Yến lời ít ý nhiều.

Không chờ Tiết Duẫn Hoán phục hồi tinh thần lại, hắn đã bị một bàn tay nắm vai, bẻ về sau.

"Giữ thăng bằng." Hắn nói.

"Cánh tay còn thiếu chút lực, ít luyện tập.

Thân dưới không ổn định, sau này mỗi ngày đứng trung bình tấn một canh giờ."

Nói xong, hắn lại vỗ lên lưng đang căng cứng của Tiết Duẫn Hoán một chút: "Thả lỏng, đừng phí sức vào nơi vô dụng."

Động tác liên tiếp của hắn gọn gàng linh hoạt, lại không hề nể tình, cũng không giảm chút nào sức lực trên tay.

Bị sửa chữa liên tục, Tiết Duẫn Hoán chỉ cảm thấy vai lưng đau nhức, nhất thời có chút chưa thể tỉnh táo lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!