Buổi chiều hôm nay là thời điểm các hoàng tử tập võ.
Phía sau Văn Hoa Điện có võ đài, diện tích lớn đến mức bên trên có thể phi ngựa.
Hôm nay, trên võ đài đã bày sẵn người rơm cùng bia ngắm, bố trí thành một sân luyện bắn cung cho các hoàng tử.
Quân Hoài Lang nhìn đến cung tên thì có chút đau đầu.
Kiếp trước hay kiếp này, y chỉ học qua chút võ nghệ phòng thân, vốn dĩ chưa từng học bắn tên.
Vả chăng, con cháu thế gia trong thành Trường An học bắn tên, bất quá là vì ra ngoài săn thú cùng yến ẩm vui đùa.
Y không thích mấy loại sự tình khoe khoang này nhất, trước nay đều tránh vào nơi yên tĩnh, nên cũng chưa từng luyện qua dạng tài nghệ này.
Mà, yêu cầu dành cho các hoàng tử hết sức nghiêm khắc, cưỡi ngựa bắn cung đều là những kỹ năng bắt buộc.
Đợi đến võ đài, Tiết Duẫn Hoán vô cùng phấn khởi lôi kéo Quân Hoài Lang đi chọn tên.
Hắn ước lượng tới ước lượng lui, quyết chí muốn tìm cái nặng nhất, sau được sư phó khuyên, mới miễn cưỡng cầm lên cây cung nặng nửa thạch*.
*: thạch, đơn vị đo lường (~100L)
"Ta sớm muộn gì cũng có thể kéo được cung tên một thạch!" Tiết Duẫn Hoán cầm cung, khoác lác với Quân Hoài Lang.
"Đến lúc đó, ta sẽ cầu ý chỉ từ phụ hoàng, cho ta đi biên quan đánh giặc!"
Quân Hoài Lang bảo Phất Y đi tìm cung tên nhẹ chút, nghe vậy nở nụ cười: "Biết kéo cung bắn tên là có thể làm tướng quân? Ngươi đừng chọc Hoàng Thượng tức giận, lại khiến ngài trách mắng ngươi một trận."
Tiết Duẫn Hoán không phục mà bĩu môi.
Nhóm hoàng tử và thư đồng trong cung đều đã luyện qua bắn tên, duy chỉ có Quân Hoài Lang chưa từng học.
Sư phó giảng giải sơ lược một lần, rồi bảo nhóm hoàng tử tự đi luyện tập.
Các hoàng tử tản ra, đứng ở vị trí của từng người, mỗi người một mặt bia.
Quân Hoài Lang nhỏ giọng nói với Tiết Duẫn Hoán rằng mình không học qua bắn tên, nên Tiết Duẫn Hoán cố ý để y đứng ngay bên cạnh.
Tiết Duẫn Hoán vỗ ngực, bảo đảm với y: "Ta luyện tập bắn tên khá tốt! Ngươi cứ nhìn động tác của ta, cũng có thể học được tám chín phần rồi."
Quân Hoài Lang miễn cưỡng yên tâm.
Chờ mọi người bắt đầu luyện tập, y đứng tại chỗ xem Tiết Duẫn Hoán bắn mấy mũi tên trước.
Không giống với các hoàng tử khác, mỗi mũi tên Tiết Duẫn Hoán bắn đều trúng bia, đã coi như nổi bật.
Y nom vài lần, học được động tác kéo cung của Tiết Duẫn Hoán, chuẩn xác ngắm lên bia.
Cung cầm trong tay trọng lượng đã không nhẹ, không nghĩ rằng kéo dây cung lại càng tốn sức.
Dây cung vừa căng vừa mềm dẻo, hằn vào lòng bàn tay Quân Hoài Lang, y kéo đến nửa đường thì kéo không nổi nữa.
Quả thực, xem người ta làm là một chuyện, tự mình làm lại là một chuyện khác.
Quân Hoài Lang bắt đầu có chút chán nản, hận bản thân kiếp trước thích yên tĩnh, không yêu chơi đùa.
Nếu trước đây có thể học chút ít, lúc này cũng không đến mức khốn đốn như vậy.
Y miễn cưỡng nâng tay, cánh tay dùng sức, nghĩ tuỳ tiện bắn mấy mũi tên cho xong việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!