Chương 31: (Vô Đề)

Hai ngày sau, các hoàng tử tiếp tục việc học ở Văn Hoa Điện.

Ngủ phủ phê hai ngày, Tiết Duẫn Hoán hôm nay dậy thật sớm, đi đến cung Minh Loan tìm Quân Hoài Lang.

Lại không ngờ, hắn vừa đến cung Minh Loan, đã thấy Quân Hoài Lang đứng đợi trong tiền đình, bên cạnh còn có một người khác.

Không phải Phất Y, Phất Y không có vóc dáng cao như vậy.

Tiết Duẫn Hoán còn tưởng mình tới chậm.

Dù sao ngày thường, thời điểm hắn đến đều vừa kịp lúc Quân Hoài Lang thay xong y phục.

Vì thế, hắn bước nhanh hơn, ở khoảng cách ngày càng gần, hắn mới thấy rõ người đứng bên Quân Hoài Lang là Tiết Yến.

Hai người đứng song song với nhau.

Quân Hoài Lang hà hơi vào lòng bàn tay, tựa hồ đang nói gì đó với Tiết Yến.

Mà Tiết Yến đứng ở bên cạnh, hơi cúi đầu, mặt mày sắc bén lại thâm thuý rủ thấp, nghiêng tai nghe y nói chuyện.

Tuy không nói lời nào, vẻ mặt cũng lãnh đạm, không hiểu sao lại hệt như con sói to bị thuần phục.

Tiết Duẫn Hoán nhất thời có loại cảm giác viễn vông.

Chẳng qua, hắn lập tức phản ứng.

Hoài Lang nho nhã yếu ớt như vậy, lỡ như bị sát tinh khắc thì làm sao bây giờ! Những người cùng lứa trong cung và thế gia đại tộc khác, không ai hắn cảm thấy thú vị, chỉ có tiểu tử Quân gia hợp khẩu vị của hắn.

Nếu bị Tiết Yến khắc chết, tìm đâu ra mà bồi thường cho hắn một Quân Hoài Lang khác!

Tiết Duẫn Hoán gấp gáp tăng nhanh tốc độ.

Hắn còn chưa kịp nói chuyện, Quân Hoài Lang đã thấy hắn trước, nhấc mắt, mỉm cười nói: "Ngươi sao lại tới trễ như vậy? Ta thật phải bị đông chết."

Tiết Duẫn Hoán không phục: "Mỗi ngày ta đều đến giờ này." Nói xong, hắn mở to mắt, hung hăng nhìn về phía Tiết Yến, muốn cảnh cáo tên kia cách xa đoá hoa Cao Lãnh* của mình một chút.

*Hoa Cao Lãnh: một loại sen đá; ẩn dụ cho những thứ chỉ có thể nhìn từ xa, không thể chạm vào.

Nhưng mà, mới vừa bắt gặp hai mắt của Tiết Yến, lời nói đã đến bên mép của Tiết Duẫn Hoán lại không thể nào ra tiếng.

Đôi mắt màu hổ phách nhạt, tuy lãnh đạm thờ ơ, bình tĩnh không chút dao động, nhưng khi nhìn hắn, dường như có một loại áp lực uy nghiêm không tên, thoắt cái đã dập tắt lửa giận của hắn.

Lời nói của Tiết Duẫn Hoán bị chặn trong miệng, ngượng ngùng mà chuyển mắt.

Thôi, ở trước mặt người ta nói sát tinh gì đó, không phải hành vi quân tử.

Trong lòng Tiết Duẫn Hoán thở phì phò mà an ủi chính mình.

Bên cạnh, Quân Hoài Lang không nhìn ra sóng ngầm mãnh liệt giữa hai người.

Nghe được Tiết Duẫn Hoán nói, y không khỏi cười khẽ hai tiếng, nói: "Vậy vẫn là Ngũ điện hạ ra cửa quá sớm.

Ta đã nói với hắn, về sau hắn khởi hành trễ chút ít, cùng đi Văn Hoa Điện với chúng ta."

"Mỗi ngày đều cùng nhau?" Tiết Duẫn Hoán nghẹn họng nhìn trân trối, buột miệng thốt lên.

"Hoài Lang, ngươi có phải không biết hắn là......"

Quân Hoài Lang nhìn hắn: "Là cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!