Quân Hoài Lang cùng quỳ một đêm với Tiết Yến trong Phật đường.
Đến sau nửa đêm, y có chút mệt mỏi, trong một chốc ngơ ngẩn, không biết đã ngủ tự lúc nào.
Sáng sớm ngày hôm sau, y bị ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào làm tỉnh giấc.
Y mở mắt, nến trong Phật đường đã tắt.
Nắng ban mai từ phía sau y rọi vào khắp Phật đường, cũng kéo dài cái bóng của hai người, đầu đặt lên gối của Phật vàng.
Hình ảnh của hai cái bóng đó, là y đang tựa đầu vào vai Tiết Yến.
Quân Hoài Lang tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy.
Theo động tác của y, một chiếc áo choàng xanh lơ trượt xuống đất, đúng là cái mà đêm qua Thục phi bảo y mang đến.
Quân Hoài Lang mơ màng mà nhìn về phía Tiết Yến, mở miệng hỏi, tiếng nói có chút khàn khàn, còn có một ít giọng mũi do bị lạnh: "Áo này......?"
Y không biết được, thanh âm mang theo giọng mũi này có bao nhiêu mềm mại, Tiết Yến ngược lại nhìn y một cái đầy hàm ý.
"Ta không lạnh." Hắn thật tự nhiên mà nhặt lên áo choàng Quân Hoài Lang làm rơi trên mặt đất, linh hoạt đứng dậy.
Quân Hoài Lang cũng theo hắn đứng dậy.
Nhưng quỳ một đêm, hai chân y đã tê rần, bây giờ chợt dùng lực, liền lảo đảo, thiếu chút nữa ngã trên đất.
Lập tức, Tiết Yến duỗi tay đỡ lấy y.
Tiết Yến một tay ôm y phục, một tay nắm cánh tay y, nâng lên, để Quân Hoài Lang nương vào lực của hắn, dễ dàng đứng vững.
Nhưng tư thế này, giống như y đang dựa lên người Tiết Yến.
Quân Hoài Lang đứng thẳng dậy, mới phát hiện trong Phật đường còn có người khác, là tiểu sa di đêm qua, mặt mày ôn hòa trầm tĩnh mà buông mắt, hành một cái Phật lễ với y.
Quân Hoài Lang lúc này mới ý thức được động tác vừa rồi của hai người bọn họ, ở trong mắt người ngoài, có chút quá mức thân mật.
Lại nghĩ đến đêm qua, mình tựa vào người Tiết Yến ngủ, cũng không biết có ai thấy hay không.
Tai Quân Hoài Lang có chút nóng lên, vội đẩy tay Tiết Yến ra.
Mặc dù là hai đấng nam nhi, cũng quá gần gũi rồi.
Nhưng Tiết Yến lại làm như không thấy, thản nhiên đứng ở đó, lẳng lặng chờ chân Quân Hoài Lang khôi phục cảm giác, rồi chắp tay đáp lễ tiểu hoà thượng.
"Ban đêm Phật đường gió lớn, vất vả thí chủ, trở về nhất định phải bảo trọng thân thể." Thần sắc tiểu hòa thượng trầm tĩnh, không có chút nào suồng sã, chào hỏi một câu với y.
Quân Hoài Lang gật đầu nói tạ.
"Đi thôi." Tiết Yến thấy y khôi phục kha khá, khom lưng cầm lên hộp đồ ăn, tiên phong đi ra ngoài.
Quân Hoài Lang cũng bước theo hắn.
Khi hai người trở lại cung Minh Loan, Phất Y đã sớm chờ ở cửa.
Thấy Quân Hoài Lang trở về, hắn tiến ra đón, nói: "Nương nương sáng nay nghe được thiếu gia một đêm chưa về, hết sức lo lắng, kêu nô tài chuẩn bị lẩu, đốt địa noãn, bảo thiếu gia trở về thì mau mau ủ ấm thân thể!
Xong, hắn lại nhìn về phía Tiết Yến, ngại ngùng cười cười, mở miệng nói: "Nương nương còn cố ý dặn dò nô tài chuẩn bị nhiều chút, mời Ngũ điện hạ cũng cùng dùng đồ ăn sáng."
Quân Hoài Lang không khỏi giương môi, khẽ cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!