Chương 3: (Vô Đề)

Xe ngựa của phủ Vĩnh Ninh Công đã chờ ở cửa.

Đợi Quân Lệnh Hoan ăn điểm tâm xong, nha hoàn trong phòng của mẫu thân Quân Hoài Lang, Thẩm thị, đến báo đã mau tới giờ vào cung.

Khi Quân Hoài Lang dắt Quân Lệnh Hoan đến trước cửa phủ, gã sai vặt ở cửa cười nói, Quốc công gia cùng phu nhân đã ở trên xe ngựa.

Gã sai vặt giúp bọn họ xếp tốt ghế nhỏ, nhấc lên màn gấm.

Quân Hoài Lang bế Quân Lệnh Hoan lên xe ngựa trước, sau đó cũng theo vào trong.

"Hoài Lang là cùng Hoan Nhi tới?" Thấy y tiến vào, Thẩm thị ngồi bên trong cười nói.

Quân Hoài Lang ngẩng đầu, liền thấy phụ thân cùng mẫu thân y đang ngồi ở trong thùng xe.

Mẫu thân cười dịu dàng, phụ thân Quân Thừa Viễn vẫn là dáng vẻ kiệm lời lãnh đạm, hợp thành một với cha mẹ trong trí nhớ y.

Ba năm......! Từ năm y 21 tuổi, phụ thân bị kết án, cha mẹ đều mất, đã có ba năm chưa gặp lại bọn họ.

Phụ thân y trước nay làm quan thanh liêm, cũng không tham ô kết đảng, kiếp trước không hiểu ra sao lại bị hãm hại tội danh tham ô một số tiền lớn, ấn luật chém đầu.

Quân Hoài Lang biết, trong đó tất có việc xấu xa.

Kiếp trước y không phát hiện được manh mối......!

Một đời này nhất định sẽ điều tra rõ ràng.

Phục hồi tinh thần, Quân Hoài Lang cười, gật gật đầu với Thẩm thị: "Nhi tử vừa mới đi qua chỗ Lệnh Hoan.

Con chim tước Lệnh Hoan nuôi đã chết, vừa rồi nàng còn rất thương tâm đây."

Sau đó, y nhìn về phía thiếu niên đang ngồi bên kia, gật đầu nhẹ với hắn, xem như chào hỏi.

Thiếu niên kia là Quân Ân Trạch, cùng tuổi với Quân Hoài Lang, là con của thúc phụ y.

Thúc phụ y bị đày tới Lĩnh Nam, vì không muốn nhìn con vợ cả chịu khổ, liền gửi nuôi Quân Ân Trạch ở phủ Vĩnh Ninh Công.

Kiếp trước, cảm tình giữa Quân Hoài Lang và Quân Ân Trạch cũng rất lạnh nhạt.

Quân Ân Trạch là thư đồng của Nhị hoàng tử, vâng dạ Nhị hoàng tử như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, trước nay không để ý đến mấy đứa trẻ nhà Vĩnh Ninh Công.

Quân Hoài Lang không nhịn được nhẹ xuỳ một tiếng trong lòng.

Tính toán cố gắng nịnh bợ Nhị hoàng tử chủ yếu là vì dung nhập vào trong vòng của các vị hoàng tử, tô điểm chút mặt mũi.

Nhưng thật ra tới khi thay đổi triều đại, đi theo sai hoàng tử như đứng sai hàng ngũ, hoàng tử hắn đi theo chẳng những bảo hộ hắn không được, bản thân hắn ngược lại sẽ bị coi như kết đảng.

Quân Ân Trạch tự mình không rõ ràng, Quân Hoài Lang cũng không có hứng thú nói nhiều với hắn.

Bên kia, Quân Lệnh Hoan vừa lên xe, đầu liền chui vào lòng ngực Quân Thừa Viễn.

Quân Thừa Viễn từ trước đến nay nghiêm túc ít lời, cả nhà duy nhất Quân Lệnh Hoan thích quấn lấy ông.

Trên mặt Quân Thừa Viễn lộ ra tươi cười hiếm hoi, ôm Quân Lệnh Hoan trong lòng ngực, vụng về giơ tay giúp nàng sửa sang lại tóc mai.

Xe ngựa lắc lư khoai thai chạy về hướng hoàng thành.

Quân Hoài Lang không chú ý đến, Quân Ân Trạch ngồi trong góc, lặng yên không tiếng động mà đánh giá y.

Xe ngựa kiểu mẫu của Quốc công phủ, rộng rãi mà hoa mỹ, kỷ án nạm vàng khảm ngọc, một mảnh cẩm tú cao lương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!