Thanh âm của đồng hồ nước* lại vang lên.
* (canh lậu)
-đồng hồ nước:
Tiết Yến quỳ gối trước Phật, tâm trạng chán ngán, quyết định bắt đầu nhẩm lại quyển binh thư hắn từng đọc qua.
Trên sách toàn nói về phương pháp sát phạt, rất nặng mùi máu tanh; dù đang đối mặt với Phật Tổ thương sinh, nhưng Tiết Yến không chút kiêng kỵ, buồn chán muốn chết mà lẩm bẩm.
Đúng lúc này, hắn nghe được ở phía sau có tiểu sa di* mơ hồ nói một câu Phật hiệu.
*Sa di: người mới xuất gia.
"A di đà phật, đêm khuya thí chủ tiến đến, không biết vì chuyện gì?" Tiết Yến nghe tiểu sa di hỏi.
Tiết Yến biết, khẳng định không phải là người Đông Xưởng.
Phiên tử Đông Xưởng tới không bóng dáng đi không dấu vết, đặc biệt chú trọng ẩn nấp tung tích, tuyệt đối sẽ không làm một tiểu hoà thượng dễ dàng gặp được.
Tiếp theo, hắn nghe thấy một tiếng nói êm ái, hồn hậu mà dịu ngọt như tuyết hoà tan giữa khe núi.
"Đêm khuya khó ngủ, đến lạy Phật một lát." Y nói.
"Tiểu sư phụ không cần quan tâm ta, tự đi nghỉ là được rồi."
Quân Hoài Lang?
Lưng Tiết Yến cứng đờ, như lọt vào ảo giác, trong đầu nhất thời trống trơn, không thể chứa gì bên trong........! Y còn tới làm gì?
Bên kia, tiểu sa di đáp lời, hành Phật lễ với Quân Hoài Lang xong, liền xoay người rời đi.
Quân Hoài Lang nhìn bóng dáng của hắn đi khỏi, thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc áo choàng mình vì bứt rứt mà ôm vào trong ngực.
Dưới áo choàng, một hộp đồ ăn bị che giấu một cách vụng về.
Chờ tiểu sa di đi xa, Quân Hoài Lang mới ngoảnh đầu, nhìn về phía trong Phật đường.
Bên trong thắp đèn rất sáng, trên bàn thờ phía trước còn dâng cúng một loạt đèn cầy dạng cây lớn, lay động chiếu lên tượng Phật, phản xạ lại ánh vàng rạng rỡ.
Giữa Phật đường cao lớn mà rộng rãi, Tiết Yến quỳ ở đó, lưng thẳng tắp, bao quanh bởi chúng Phật khổng lồ, khiến hắn có vẻ thật nhỏ bé.
Quân Hoài Lang vượt qua ngạch cửa, đi vào.
Y dừng lại ở bên người Tiết Yến, cúi đầu nhìn hắn.
Cùng lúc, Tiết Yến ngẩng đầu lên, ánh nến vàng ấm giọi vào mắt hắn.
Có lẽ do màu của ánh sáng quá mức ấm áp, Quân Hoài Lang thấy được một tia cảm xúc nóng bỏng từ đôi mắt nhạt sắc của Tiết Yến.
"Ta đến đưa ngươi vài thứ." Quân Hoài Lang nói, giơ áo choàng trong tay ra trước mặt Tiết Yến.
Tiết Yến không tiếp, chuyển ánh mắt lên hộp cơm trong tay còn lại của y.
Quân Hoài Lang có chút ngượng nghịu, hắng giọng rồi nói: "Toàn bộ mấy thứ này...! là cô mẫu bảo đưa đến.
Nàng nhờ ta chuyển lời cho ngươi, hôm nay oan uổng ngươi, nàng thực áy náy."
"Toàn bộ?" Tiết Yến hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!