Chương 28: (Vô Đề)

Khi Quân Hoài Lang trở lại cung Minh Loan, đêm đã khuya.

Quân Lệnh Hoan bị kinh hãi, sớm đã được đưa vào ngủ.

Quân Hoài Lang lại ngủ không được, thậm chí có chút đứng ngồi không yên.

Y không ngờ rằng, kiếp trước nhìn như khó biết rõ đầu đuôi, lục đục giữa Quân Lệnh Hoan cùng Tiết Yến lại có căn nguyên như vậy.

Sống dưới thân phận của Tiết Yến một phen, y tự mình trải nghiệm mới cảm nhận được tình cảnh mà mỗi ngày Tiết Yến trải qua là như thế nào.

Cho nên, người từng cho hắn một chút ôn hoà, lúc sau lại tự tay đánh nát, Quân Lệnh Hoan, mới thành đối tượng hắn trả thù kiếp trước.

Quân Hoài Lang cảm thấy mình nên hận hắn.

Từ đầu đến cuối, Quân Lệnh Hoan đều là vô tội, nhưng lại gặp tai bay vạ gió.

Vô luận kẻ đầu sỏ gây sự là ai, Tiết Yến mới là người một tay làm ra sự việc.

Song, Quân Hoài Lang lại hận không nổi.

Nguyên nhân vì đã từng trải qua, Quân Hoài Lang có thể cảm nhận được loại cô lập này có bao nhiêu thống khổ, khó nhịn, giống thanh đao cùn lạnh lẽo không ngừng cứa vào vết thương đã máu me đầm đìa.

Thế nên, sự ôn hoà trong giây lát kia càng trân quý vô cùng.

Mất đi đau khổ hơn nhiều so với chưa bao giờ có được; chưa kể, sau khi có được chút hiền hoà đó, người đã từng cho đi lại lộ ra vẻ mặt hoảng sợ mà tránh né, sợ hãi mình, thì càng khó chấp nhận hơn cả ác ý từ những người khác.

Quân Hoài Lang biết, so với Tiết Yến, mình hẳn nên thống hận bọn đã dồn ép Tiết Yến đến bước đường này, còn trêu đùa Quân Lệnh Hoan, làm nàng hại Tiết Yến chịu hình, tạo thành mối thù giữa hai người.

Tiết Yến là hố lửa, chạm vào là chết ngay, và chính đám người đó đã đẩy Quân Lệnh Hoan vào.

Nhưng mà, sau lưng đám người này lại là một tổ chức khổng lồ cỡ nào.

Sự tình hôm nay, mặt ngoài là Nhị hoàng tử hãm hại Quân Lệnh Hoan, nhưng trên thực tế, phía sau thúc đẩy hắn, là những người trong cung lặng lẽ dung túng, và Thanh Bình Đế không phân rõ thị phi.

Mặc dù Tiết Yến đã rũ sạch liên can đến việc Quân Lệnh Hoan lạc đường, Thanh Bình Đế chẳng phải vẫn tìm lý do để trách phạt hắn hay sao?

Quân Hoài Lang ngẩng đầu nhìn màn đêm bên ngoài.

Ngoài ánh sáng của đèn đuốc chập chờn, là khung cảnh đen tối mà sâu thẳm.

Đúng lúc này, Phất Y đẩy cửa, bước vào.

"Đại thiếu gia?" Phất Y một tay nhấc đèn, cẩn thận từng chút một mà nhìn vào trong.

"Ừ?" Quân Hoài Lang nhìn về phía hắn.

Phất Y thấy y, thì nở nụ cười, sau đó mở cửa, chỉ đạo vài cung nữ phía sau tiến vào: "Nô tài thấy đèn trong phòng ngài không tắt, cũng đoán rằng ngài chưa ngủ.

Hôm nay trên cung yến ăn không bao nhiêu, nô tài nom phòng bếp nhỏ trong cung nương nương làm bữa khuya cho ngài ấy, nên cũng bảo làm cho ngài một phần."

Các cung nữ bưng mâm ngọc, thanh thoát bước vào; không đầy một chốc, bàn nhỏ trước mặt Quân Hoài Lang đã đầy ắp.

Bảy tám loại điểm tâm để ăn nhẹ, số lượng không nhiều lắm, nhưng ghi điểm ở chỗ tinh xảo, đều hợp với khẩu vị của Quân Hoài Lang.

Quân Hoài Lang xem cung nữ chia thức ăn, sau một lát, mới lấy lại tinh thần, quả thật cảm thấy bụng có chút trống rỗng.

Yến hội trong cung chiêu đãi rất nhiều quý nhân, món ăn lại yêu cầu tất cả đều tinh xảo, vỏn vẹn một cái Ngự Thiện Phòng thường xuyên bận túi bụi mà vẫn không hết việc.

Cho nên phân lượng đồ ăn trong cung bình thường là cung không đủ cầu, chỉ đủ lót bụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!