Y mơ thấy, y ngồi buồn xo một mình ở trong yến hội một lúc lâu, sau đó định ra ngoài hít thở không khí.
Vừa mới đứng dậy thì có cung nữ đến gọi y vào hậu điện.
Mặt mũi của cung nữ kia là Điểm Thúy cô cô mà y quen thuộc, nhưng thần sắc của nàng thật lạ lẫm.
Cái liếc nhìn của nàng đầy kiêu ngạo, lạnh giá cùng chán ghét, chỉ là một ánh mắt lại đâm y đến khó chịu.
Y theo Điểm Thúy đi vào hậu điện, đón tiếp y là một loạt ánh nhìn dò xét thâm trầm của nhóm cung phi.
Quân Hoài Lang giả vờ không biết, cuối cùng cũng chờ được một mệnh lệnh nhẹ tênh của Thục phi.
"Mang Lệnh Hoan ra ngoài hít thở không khí đi." Nàng không nâng mắt, chỉ lạnh nhạt nói.
Trong lòng Quân Hoài Lang có chút sinh nghi, lại như được đại xá, vừa muốn nắm tay Quân Lệnh Hoan, thì thấy Quân Lệnh Hoan đã ngay ngắn lễ phép đứng bên người y, cùng nhau bước ra ngoài........! Chuyện gì thế này, sao tỏ ra xa cách mình như vậy?
Mãi đến lúc ra ngoài đại điện, Quân Lệnh Hoan mới ngẩng đầu.
Khá tốt.
Cặp mắt kia sạch sẽ mà trong sáng, không có thăm dò và ghét bỏ như muốn bóp nghẹt Quân Hoài Lang.
"Cảm ơn ca ca!" Nàng cười nói.
Giọng nói nàng có điểm xa lạ và câu nệ, phía trước hai chữ "Ca ca" còn mơ hồ có từ gì đó, Quân Hoài Lang nghe không rõ.
Lúc sau, y áp chế cảm giác quái lạ trong lòng, dẫn muội muội đi chơi.
Muội muội trước tiên đến Ngự Hoa Viên, kế tiếp muốn vào rừng mai xem đèn.
Chiếc đèn đẹp nhất ở giữa rừng mai, Quân Hoài Lang không nhịn được mà đi lấy xuống cho Quân Lệnh Hoan.
Trong mộng, thân thể y nhẹ như yến, xuyên qua đường mòn nhỏ hẹp trong rừng mai, tung người đáp lên đá Thái Hồ trên mặt nước, nhấc xuống chiếc đèn cung đình kia.
Nhưng chờ y trở về, đã không thấy Quân Lệnh Hoan.
Y nóng vội muốn chết, nghĩ muốn nhanh chóng đi tìm Quân Lệnh Hoan.
Nhưng ngay tức thì, y đã bị một đám người đè lại, quỳ gối trên đá xanh bên ngoài Ngự Hoa Viên.
Tiếng trách cứ từ bốn phương tám hướng vọng lại khiến tai y ù cả lên, nhưng y dù có trăm miệng cũng không thể biện bạch.
"Các ngươi bắt ta làm gì, sao không đi tìm người trước?" Quân Hoài Lang gấp gáp la lên.
Nhưng thái giám và thị vệ xung quanh, không một người đoái hoài đến y.
Sau lại, y bị kéo đến giữa đại điện vàng son lộng lẫy, tất cả mọi người đứng, duy chỉ có y quỳ.
"Bệ hạ, cầu ngài mau chóng tìm Lệnh Hoan trở về trước đã!" Y vừa thấy Thanh Bình Đế, không còn tâm trí lo việc khác, chỉ nôn nóng nói.
"Lệnh Hoan sẽ không đi lung tung, sợ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn!"
Nhưng Thanh Bình Đế tựa như không nghe được, giận tím mặt nhìn y, bày ra một dáng vẻ Quân Hoài Lang chưa bao giờ biết đến.
Mà quanh thân, hết thảy người y thân thuộc, dù có vẻ mặt khác nhau, nhưng khi nhìn về phía y, ánh mắt đều xa lạ, hờn ghét cùng lạnh lùng.
Bất quá may sao, không mất bao lâu, Quân Lệnh Hoan đã được tìm về.
Trong lòng Quân Hoài Lang bồn chồn, vội nhìn về phía nàng, lại đối diện hai mắt hoảng loạn và kinh cụ của Quân Lệnh Hoan, như thấy một con quái vật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!