Chương 25: Dài Gấp Mấy Lần Mấy Chương Trước Nên Sẽ Phân Ra 3 Phần Nhen

Quân Lệnh Hoan sửng sốt: "A?"

Nàng không biết vì sao Tiết Yến đột nhiên hỏi vậy.

Muốn không? Nàng chưa từng nghĩ tới.

Nàng chỉ như xem tinh tú xa xăm trên bầu trời, muốn ngắm nhiều vài lần, muốn ghi tạc trong đầu, song chưa từng nghĩ sẽ hái xuống.

Lại nghe Tiết Yến nói: "Muốn thì nói, ta lấy cho muội."

Cao lắm đó! Còn ở giữa hồ nữa, sao mang xuống đây được?

Quân Lệnh Hoan ngơ ngác hỏi: "Lấy thế nào......"

Tiết Yến nhìn nàng một cái.

Tuy rằng đây là muội muội Quân Hoài Lang, hắn cũng không có nhiều kiên nhẫn để giải thích thêm một câu cho một đứa con nít.

Hắn thấy trong mắt tiểu cô nương đong đầy yêu thích, đây thật ra là một việc rất đơn giản, không cần thiết phí lời.

Tiết Yến quan sát một chút, nhiều chạc cây mọc bừa bãi, lấn lên cả đường mòn thông đến ven hồ, lơ đãng một chốc sẽ đâm vào người đứa nhỏ.

Hơn nữa, bên hồ nguy hiểm, còn phải nhìn chằm chằm nàng, coi chừng nàng ngã xuống.

"Chờ ở đây." Hắn nói.

"Dạ!" Quân Lệnh Hoan ngoan ngoãn khẽ gật đầu.

Tiết Yến nhìn bốn phía, tuy không người, nhưng đèn đuốc sáng tỏ, chỉ ứng một tiếng, rồi xoay người đi đến bên hồ.

Mà hắn vừa rời khỏi không bao lâu thì Nhị hoàng tử Tiết Duẫn Tắc dẫn đầu một đám công tử ồn ào náo động, trùng hợp ghé ngang qua, muốn vào Ngự Hoa Viên ngắm cảnh.

Từ xa, Tiết Duẫn Tắc đã thấy Quân Lệnh Hoan một mình đứng ở ven đường, đang nhìn về phía rừng mai.

Hắn dùng tay ra hiệu, ý bảo bọn công tử chung quanh nhỏ giọng chút.

Tiếp đó, bọn họ đi đến trước mặt Quân Lệnh Hoan: "Ui, không phải là Lệnh Hoan muội muội sao?"

Quân Ân Trạch bên cạnh cũng làm bộ làm tịch mở miệng: "Ca ca muội đâu? Thế nào lại để muội một mình đứng nơi này?"

Quân Lệnh Hoan thành thật đáp: "Ngũ hoàng tử ca ca để muội ở đây đợi huynh ấy."

Nghe xong, vẻ mặt mấy người thay đổi.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, thần sắc đều có chút kỳ quặc.

Tiết Duẫn Tắc bỗng bị gợi lên ký ức ngày kia, Quân Lệnh Hoan đặc biệt đi một chuyến, tặng không ít quả vải choTiết Yến.

"Ngươi còn gọi hắn là ca ca?" Tiết Duẫn Tắc đỏ mắt, cười một cách quái đản, hỏi.

"A?" Quân Lệnh Hoan không hiểu.

Tiết Duẫn Tắc nói tiếp: "Chẳng lẽ ngươi không biết? Hắn là quái vật biến thành, sẽ ăn thịt người."

Tiếp theo, hắn ngồi xổm xuống, cười càng thêm kỳ lạ, hù dọa nàng: "Không biết sao? Ca ca ngươi cũng không biết.

Hắn là con sói tinh, giả dạng biến thành hình người, chờ đợi có cơ hội, sẽ ăn sạch các ngươi để tăng tu vi của hắn lên."

Mấy tên công tử xem dáng vẻ sợ sệt lại ngần ngại của Quân Lệnh Hoan, chợt cảm thấy hào hứng, thú vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!