Chương 24: (Vô Đề)

Quân Hoài Lang ghét cay ghét đắng mình từ tận đáy lòng.

Y hận tâm địa mình mềm yếu, hận đến rét buốt chân răng, lại vẫn không thể khoanh tay đứng nhìn Tiết Yến trở thành tâm điểm chỉ trích của mọi người.

Xét cho cùng, là y không tin, Tiết Yến không có lý do gì để căm thù, làm nhục muội muội giống như kiếp trước.

Ý nghĩ này, thậm chí còn hăng hái hơn cả chính y.

Y cắn chặt răng, tự thầm thì dưới đáy lòng, cho Tiết Yến một cơ hội cuối cùng.

Trước tiên tìm được Lệnh Hoan, lại hỏi rõ tiền căn hậu quả.

Nếu quả thực là Tiết Yến được nước làm tới, y nhất định sẽ hoàn lại Tiết Yến gấp trăm lần, từ đây về sau, sẽ không mềm lòng như vậy, sẽ không ôm tâm lý may mắn với hắn nữa.

Ở trong lòng Quân Hoài Lang run rẩy nói cho chính mình, chỉ một lần cuối cùng.

Thanh Bình Đế thấy y kiên trì, tưởng y nơm nớp vì muội muội, cũng không do dự lâu, chấp thuận nói: "Vậy nhớ chú ý an toàn.

Linh Phúc, phái mấy người Kim Ngô Vệ, nhất định phải đi cùng thế tử trong toàn bộ quá trình."

Linh Phúc vội vàng thưa vâng.

Quân Hoài Lang được hoàng đế cho phép, xoay người theo đội Kim Ngô Vệ rời đi.

Ngoại trừ cửa phía tây của Ngự Hoa Viên đèn đuốc sáng rỡ, trong cung cách năm bước mới treo một ngọn đèn cung đình.

Vừa ra ngoài phạm vi cửa bên Ngự Hoa Viên, xung quanh Quân Hoài Lang tức khắc trở nên u ám.

Quân Hoài Lang dõi mắt nhìn bốn phía, cưỡng bách chính mình tỉnh táo, suy nghĩ nơi Quân Lệnh Hoan có khả năng đi đến.

Bỗng, phía sau y vang lên tiếng bước chân.

Y quay đầu lại, thì thấy Quân Tiêu Ngô và Tiết Duẫn Hoán, hai người một trước một sau chạy tới.

"Ta cầu mẫu hậu một cái ân điển, mẫu hậu cũng băn khoăn ngươi, bèn chấp thuận cho chúng ta đi chung với ngươi." Tiết Duẫn Hoán nói.

Một bên, Quân Tiêu Ngô vỗ vỗ bả vai Quân Hoài Lang, rồi gọi đội trưởng tiểu đội Kim Ngô Vệ tới báo cáo địa phương nào đã tìm tòi qua.

Quân Hoài Lang ổn định lại tâm trí, cảm kích nhìn bọn họ.

Đội trưởng tiểu đội nói, vì vừa rồi tình huống khẩn cấp, hắn ra lệnh cho thủ hạ tìm dọc theo các con đường bên ngoài cửa hông Ngự Hoa Viên.

Tất cả các con đường cùng các tuyến đường chung quanh đều không thấy bóng dáng của Quân Lệnh Hoan.

Hắn lại phái người kiểm tra bốn bề của cung điện, kết quả vẫn không gặp được Quân Lệnh Hoan đi qua.

Nói cách khác, toàn bộ địa phương mà Quân Lệnh Hoan có khả năng chủ động đi đến đều đã xem xét qua.

"Địa phương mà thần vừa rồi phái người tìm kiếm xác thật quá mức qua loa, chỉ là phạm vi trong cung có chút lớn, thần lại cho rằng, đại tiểu thư tuổi tác nhỏ, hẳn sẽ không đi đến địa phương tối tăm......" Đội trưởng Kim Ngô Vệ tạ tội xong, lại nói tiếp.

"Thần hiện tại lập tức phái người, tìm tòi khắp nơi lại một lần.

Linh Phúc công công còn phái đến vài vị thái giám, có thể cùng......"

"Quá chậm." Quân Hoài Lang bất chợt lên tiếng.

"Ý thế tử điện hạ là......?" Đội trưởng Kim Ngô Vệ kinh ngạc.

Quân Hoài Lang trầm ngâm trong chốc lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!