*Cảnh yến tiệc Trung Quốc thời xưa: (Tranh: Tử Quang Các tứ yến đồ)
Cung yến đó giờ, theo bối phận cùng tước vị, Quân Hoài Lang luôn cùng Quân Lệnh Hoan ngồi một chỗ.
Nhưng năm nay vì Quân Lệnh Hoan ở trong cung Thục phi, nên được Thục phi mang theo ngồi tại bàn tiệc của nữ quyến hậu cung.
Quân Hoài Lang thật ra được thư thái, nhưng bỗng thiếu người cần chiếu cố, có chút không quen.
Bất quá dọc đường đi có Tiết Duẫn Hoán ồn ào ríu rít, ngược lại cũng không quạnh quẽ.
Hai người mới vừa đến trước cửa cung Vĩnh Nhạc, một luồng gió mạnh chợt xuất hiện phía sau Quân Hoài Lang.
Y né tránh không kịp, tức khắc bị người nọ bá vai kẹp chặt cổ.
"Ha! Ca, hai năm không thấy, nhớ đệ không?"
Giọng thiếu niên trong trẻo lại sáng sủa, mang theo một ít khàn khàn, như chim ưng con bay lượn quanh thảo nguyên, tràn đầy khí thế hừng hực mà sắc bén.
"......! Tiêu Ngô?" Quân Hoài Lang kinh ngạc, sau đó hoan hỉ mà kêu lên.
Y lại quên mất, kiếp trước tuy y không có dự Thiên thu yến, nhưng đệ đệ y Quân Tiêu Ngô, người ngàn dặm xa xôi chạy đến Ngọc Môn Quan, có đi.
Quân Tiêu Ngô là nhị đệ ruột thịt của y, từ nhỏ tính tình linh hoạt bồng bột, hoàn toàn trái ngược với Quân Hoài Lang.
Kiếp trước, bởi vì hắn một lòng tập võ, phụ thân lại không cho phép, nên rời nhà trốn đi lúc mười hai mười ba tuổi, chỉ mang theo mấy gã sai vặt, ngàn dặm xa xôi chạy đến Ngọc Môn Quan.
Mẫu thân Quân Hoài Lang, Thẩm thị, xuất thân tướng môn, cửu cửu Quân Hoài Lang là tướng quân coi giữ Ngọc Môn Quan.
Quân Tiêu Ngô đến đó, Quân Thừa Viễn đành phải mặc kệ hắn.
Mà một lần hắn lưu lại là tận hai năm.
Mùa đông năm nay, mấy ngày sau khi Quân Hoài Lang vào cung, Quân Tiêu Ngô đã trở lại.
Đối với đệ đệ của mình, Quân Hoài Lang kiếp trước cơ hồ không dám nhớ đến hắn.
Đời trước, sau khi trở về Trường An, Quân Tiêu Ngô cũng không quay lại Ngọc Môn Quan.
Nhưng hắn vẫn không xao nhãng việc tập võ, tuổi còn trẻ, đã trở thành tướng lĩnh Kim Ngô Vệ.
Kim Ngô Vệ là cận vệ của thiên tử có nhiệm vụ bảo vệ hoàng thành, quý không thể nói.
Nhưng kiếp trước, khi quân của Vân Nam vương sắp đến gần, tướng thủ Trường An lại theo địch, đệ đệ y lẻ loi một mình dẫn 800 Kim Ngô Vệ, thủ thành Trường An hơn nửa tháng, sau, ở đêm trước ngày Tiết Yến dẫn binh trở về, tuẫn táng theo thành trì.
Khi ấy, cha mẹ Quân Hoài Lang đã sớm mất, y kế tục tước vị Vĩnh Ninh Công, tự mình ra ngoài thành tiếp nhận thi thể của đệ đệ.
Hắn chết trên tường thành, vạn tiễn xuyên tâm, thương tích đầy mình, còn bị đóng đinh treo lên cổng thành.
Một người Kim Ngô Vệ may mắn sống sót nói cho y rằng, ở mấy ngày cuối cùng, Quân tướng quân thân chịu trọng thương, đã không thể đứng thẳng, bèn lấy chuôi sau của trường kích* chống đỡ sau lưng, chỉ huy tướng sĩ thủ thành.
Mấy ngày như vậy, trường kích trên lưng hắn đã đâm ra một lỗ sâu hoắm lòi ra xương máu.
*Trường kích:
Quân Hoài Lang tự tay khâm liệm cho hắn, chôn cất hắn.
Cảnh tượng trên tường thành ngày ấy thường xuyên đi vào giấc mơ của y, khiến y đau đớn xé lòng.
May mà một đời này, tất cả đều chưa phát sinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!