Chương 21: (Vô Đề)

Đông tập sự xưởng tọa lạc ở phía cực đông của hoàng thành, xuôi theo tường thành thì đến Đông Hoa môn.

Một tòa đại viện có năm lối ra vào, cửa hướng ra ngoài hoàng thành, người ra ra vào vào đều là tay sai dưới trướng Đông Xưởng.

Đúng lúc vào đầu đông, hoa mai trồng trong nội viện mọc lên từng chùm nụ lớn, giữa ngày đông ngân trang tố khoả*, lấm tấm li ti đỏ bừng trông rất đẹp mắt.

*

- ngân trang tố khoả: dùng để miêu tả sự đẹp đẽ của cảnh tuyết ngoài trời, như được phủ một lớp áo bạc.

Thái giám nắm quyền của Đông Xưởng, Xưởng đốc Đoạn Sùng ngồi trên ghế thái sư tại chính đường, bưng trong tay một ly trà xanh Lục An* lượn lờ hương khói.

Hắn nhìn nụ mai hồng ngoài cửa sổ, cười nói: "Này đúng là phong cảnh đẹp nhất, thế nào cũng phải ở ngày lạnh nhất mới xem được."

*Lục An Qua Phiến (): loại trà xanh xuất xứ vùng Lục An, tỉnh An Huy.

Là một trong những "Thệp Đại Danh Trà" nổi tiếng của Trung Quốc.

Người ngồi bên cạnh bầu bạn với hắn, là chưởng ban của Đông Xưởng, Ngô Thuận Hải, cũng là đại thái giám năm đó bên người Dung phi, mẹ đẻ của Tiết Yến.

Ngô Thuận Hải cười nói theo: "Ai nói không phải đâu? Mắt thấy cảnh càng lừng lẫy náo nhiệt, càng không biết lúc nào sẽ tan đàn xẻ nghé."

Trên thềm đá ngoài cửa, có một vệt máu to đùng, uốn lượn rất đáng sợ, nhuộm đỏ tầng tuyết đọng trắng tinh, lốm đốm từng chấm như mai hồng trên cây tràn ra.

Chừng nửa canh giờ trước, chỗ đó vừa xử tử một người, sống sờ sờ mà bị lột da.

Đến khi toàn bộ da đều lột xuống, người nọ mới chết, tiếng kêu rên một nửa Đông Xưởng đều nghe thấy.

Đoạn Sùng nhìn vết máu kia một cái, thờ ơ lắc lắc đầu.

"Bệ hạ vẫn tín nhiệm con chó bên người chỉ biết ngày ngày vẫy đuôi kia." Hắn nói.

"Tuy rằng Đông Xưởng chúng ta vì bệ hạ dốc hết sức lực, nhưng nơi nào so được với hàng ngày phụng dưỡng bên cạnh."

Ngô Thuận Hải tự nhiên biết, hắn chính là nói Linh Phúc.

Mấy năm gần đây, quyền lực của Đông Xưởng bị Hoàng Thượng phân chia mất gần ba phần, đều đưa cho Linh Phúc.

Từ Linh Phúc đến thủ hạ của hắn, đám thái giám hầu hạ quý nhân trong cung, vài năm nay từng người thăng quan tiến chức, ngược lại phe cánh của Đông Xưởng bị bỏ mặc, thê thiết rất nhiều so với mấy năm trước.

Trước đây, Đông Xưởng còn có một ít thế lực quý nhân ở trong cung.

Nhà chủ tử, nương nương nào không phải làm quan trong triều, chỉ có trông cậy vào lấy lòng Đông Xưởng mới khai thông được một mặt của mạng lưới, làm việc cũng thuận lợi hơn rất nhiều.

Nhưng hôm nay, những người này đều đi nịnh bợ Linh Phúc.

Mà Linh Phúc rõ ràng vẫn không thỏa mãn.

Tên vừa rồi bị xử tử ở tiền đường chính là cơ sở ngầm Linh Phúc xếp vào trong Đông Xưởng.

Ngô Thuận Hải cười trấn an nói: "Công công không cần sốt ruột.

Luôn luôn có đường để đi."

Nghe đến đây, Đoạn Sùng rủ mắt uống ngụm trà, hỏi: "Nghe nói, ngày đó ngươi phái người đi vào cung, tìm vị Ngũ điện hạ kia?"

Ngô Thuận Hải nghe vậy, nói: "Tìm, cũng tiết lộ thân phận của thuộc hạ cho hắn."

Đoạn Sùng cười cười: "Đứa nhỏ này cũng là cái đáng thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!