Gió thu mang theo mưa phùn thổi tung cửa sổ, cuốn lên vài phiến lá trúc vàng, rơi xuống trên án thư (bàn sách cổ, dài, hẹp) bằng gỗ hoàng hoa lê.
Vài hạt mưa vụn dừng trên mặt Quân Hoài Lang.
Y mơ màng tỉnh lại.
Trước mắt y là địa phương y quen thuộc nhất hơn hai mươi năm qua.
Cửa sổ gỗ chạm trổ hoa trước mắt mở ra, đối diện là hồ sen trong viện.
Liên tiếp bên cửa sổ là mấy chục khóm trúc dài, bố trí đậm nhạt thoả đáng, tạo thành một phen phong cảnh.
Y đang ngồi ở án thư, gối trên cánh tay chợp mắt.
Trên án chồng chất rất nhiều sách, trước mặt y bày bản《 thượng thư 》, góc bàn là chiếc ang gốm Nhữ Diêu* dùng để rửa bút mấy năm trước phụ thân y ở Hồ Châu sưu tầm được.
Giá đàn cổ bên cạnh bàn y từ nhỏ đã quen dùng.
Trên giường, dưới cửa sổ đặt một bàn cờ ngọc, còn bày một thế cờ y chưa thể giải.
Là thư phòng y dùng hơn hai mươi năm, quen thuộc mà an bình, nhưng lại mang đến cảm giác có chút không chân thật.
Trong lúc nhất thời, Quân Hoài Lang sững sờ tại chỗ.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng mưa rơi trên lá sen rào rạt bên ngoài.
Y......! Không phải đã chết rồi sao?
Cha mẹ qua đời, nhị đệ tuẫn táng cùng thành trì, Quân gia diệt môn, mưa lạnh cùng đao phủ ở Tuyên Võ Môn, muội muội chịu nhục......!
Hiện tại trong khoảng không yên tĩnh, tất cả giống như đều chưa từng phát sinh.
Y nhịn không được mà cúi đầu nhìn tay mình.
Đó là một đôi tay thon dài lại non nớt, làn da trắng mịn, khớp xương nhỏ bé yếu ớt, nhìn sơ không quá mười mấy tuổi.
Mà trong tay, y nắm một trang giấy nhăn dúm dó.
Đồng tử Quân Hoài Lang co lại, vội vàng mở tờ giấy kia ra.
Đó là một góc trang sách, chữ viết phía trên rất kỳ lạ, là chữ Hán, lại thiếu rất nhiều nét bút.
Tờ giấy kia hiển nhiên là bị y trong lúc vô thức nắm chặt mà xé rách, còn chút dính nước mưa ướt lạnh.
Phía trên viết: Tiết Yến khóe môi gợi lên một độ cung lạnh băng, duỗi tay nắm nàng cằm......!
Ánh mắt Quân Hoài Lang trở nên sắc bén.
Không phải mơ.
Những việc đó trong trí nhớ y, đều đã thực sự xảy ra.
Chỉ là không biết bây giờ, y tột cùng đang ở địa phủ, hay là.....!
Đúng lúc này, có người đẩy cửa đi vào.
Ngón tay Quân Hoài Lang khẽ động, giấu tờ giấy kia vào trong lòng bàn tay một lần nữa.
Y ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một tiểu thiếu niên mười bốn lăm tuổi, ăn mặc áo quần ngắn, cười hì hì tiến gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!