Mấy ngày nay, ác mộng của Quân Hoài Lang chưa chuyển biến tốt đẹp dù chỉ một chút, ngay cả thần kinh thô như Tiết Duẫn Hoán cũng phát hiện ra.
Việc tinh thần Quân Hoài Lang vẫn luôn không tốt bị Tiết Duẫn Hoán lanh mồm lanh miệng nói cho Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu có chút lo lắng, nên tới ngày nghỉ tắm gội, liền triệu Quân Hoài Lang đến trong cung nàng, để nữ quan am hiểu y thuật bên người chẩn trị cho y.
Quân Hoài Lang đại khái cảm thấy việc bị bóng đè mấy ngày gần đây không có quan hệ đến thể chất của y.
Nhưng Hoàng Hậu lo lắng cho y, y cũng không làm trái ý tốt của đối phương, bèn đi đến cung Hoàng hậu vào sáng sớm hôm nay.
Cùng lúc đó, Tiết Yến mới luyện võ ở hậu viện xong, trở về thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đứng trước cánh cửa trống không của mình.
Là muội muội của Quân Hoài Lang.
Tiết Yến chỉ mặc một bộ kình trang* phong phanh trên người.
Tuy đã vào đầu đông, thời tiết lạnh thấu xương, trên trán hắn lại rịn một lớp mồ hôi mỏng, toàn thân toả ra nhiệt độ hừng hực của thiếu niên sau khi vận động.- kình trang: trang phục gọn, nhẹ, dùng để tập võ, chiến đấu.
(Hình: taobao. com)
Tiết Yến đi về phía trước, cách tiểu cô nương ba bước thì dừng lại.
Quân Lệnh Hoan vốn đang ôm tay, cứ chần chừ quanh quẩn trước cổng mà không dám đi vào.
Nghe được tiếng bước chân đang đến gần, nàng lật đật ngẩng đầu, thì thấy Tiết Yến đứng đó.
Trên mặt tiểu cô nương lập tức hiện ra ngạc nhiên cùng mừng rỡ.
"Ngũ hoàng tử ca ca!" Nàng giòn giã gọi, trên mặt cũng bày ra tươi cười, đôi mắt cười cong cong, thoạt nhìn đặc biệt ngọt ngào.
Tức khắc, dáng bộ của Quân Hoài Lang xuất hiện trước mắt Tiết Yến.
Hai anh em lớn lên thật giống.
Tiết Yến nghĩ thầm.
Dáng vẻ khi cười rộ lên đều ngọt không chút sai biệt.
"Muội còn nghĩ có khi nào quấy rầy giấc ngủ của huynh không, không ngờ rằng huynh đã rời giường rồi!" Quân Lệnh Hoan ngẩng đầu, cười nói với hắn.
Tiết Yến ừ một tiếng, nhìn thấy tiểu cô nương trước mặt vừa vặn đứng ngay hướng gió, lúc này bị lạnh đến gò má đỏ bừng, bèn không biến sắc mà xê dịch bước chân, thay nàng che kín gió, rồi nhàn nhạt nói: "Chuyện gì?"
Quân Lệnh Hoan cũng không nhìn ra thái độ lãnh đạm của hắn.
Nghe hắn hỏi, nàng lén lút lấy một cái túi thơm từ trong tay áo ra, giơ lên cho Tiết Yến xem như đang hiến vật quý.
"Đây là trầm hương an thần muội lấy từ trong nhà kho của cô mẫu đó!" Quân Lệnh Hoan nói.
"Cô mẫu nói, cái này là trước kia nàng cầu được từ chùa Báo Quốc, chỉ cần đốt một viên là có thể ngủ ngon giấc rồi! Muội muốn tự tay đốt cho ca ca, thế nhưng không biết làm như thế nào.
Cho nên, Ngũ hoàng tử ca ca có thể dạy muội đốt hương không?"
Nói đến đây, nàng lại càu nhàu: "Các ca ca tỷ tỷ trong phòng của muội cũng không dám cho muội chạm vào.
Muội đã 6 tuổi rồi, vì sao không thể dùng lửa chứ?"
Nàng không chú ý tới, ánh mắt Tiết Yến bỗng ngưng đọng.
Tiếp theo, nàng nghe thấy hắn hỏi: "Ca ca muội ngủ không yên giấc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!