Không qua mấy ngày, bệnh của Quân Hoài Lang đã khỏi hẳn.
Sau khi thấy được hướng gió trong cung Minh Loan, vì lấy lòng chủ tử, thái y cố ý đi khám thương tích của Tiết Yến, nói đã tốt sáu phần, thương đã kết vảy, chỉ cần không vận động mạnh thì không có gì đáng ngại.
Tiết Yến bắt đầu đi học ở Văn Hoa Điện trước Quân Hoài Lang hai ngày.
Nhưng hắn đi về âm thầm lặng lẽ, nên Quân Hoài Lang cũng không biết chuyện này.
Vẫn là vào buổi sáng ngày y có thể đi học lại, Tiết Duẫn Hoán khi tới tìm y thuận miệng nhắc tới, y mới biết.
"Tận một ngày sau khi hắn đến, ta mới biết được." Tiết Duẫn Hoán nói.
"Dù sao, không ai dám đến gần hắn, hắn cũng không cùng người khác nói chuyện, chỉ ngồi một mình trong góc thôi."
Quân Hoài Lang nghe vậy, không lên tiếng.
Khi bọn họ ra cửa, Tây trắc điện đã không có ai.
Qua nhiều ngày, địa noãn của Tây trắc điện đã sửa tốt, gian phòng chính giữa cũng được thu xếp cho Tiết Yến.
Bất quá, cửa sân vẫn vắng vẻ như cũ, trừ quét dọn tất yếu, không có bất luận cung nhân nào sẽ đứng ở chỗ đó.
Mọi người tránh né hắn như bệnh dịch, đều cách rất xa.
Quân Hoài Lang không nhịn được mà nhìn về phương hướng kia vài lần.
"Ngươi nhìn gì vậy?" Tiết Duẫn Hoán thò qua, cũng nhìn về hướng đó.
Hắn không thấy có gì thú vị, nhưng vì sáp gần vào, lại thấy hốc mắt Quân Hoài Lang có chút xanh đen.
"Ngươi không ngủ ngon sao?" Tiết Duẫn Hoán hỏi.
Bắt đầu từ ngày Tiết Yến dọn vào, Quân Hoài Lang không có đêm nào yên giấc.
Y luôn gặp ác mộng suốt đêm; nằm mộng cả đêm hôm trước, nhưng buổi sáng hôm sau đều quên hết toàn bộ.
Quân Hoài Lang tất nhiên sẽ không nói thẳng nguyên nhân.
Y cười cười, thuận miệng trả lời: "Mấy ngày nay bị bệnh, tinh thần không tốt lắm."
Tiết Duẫn Hoán gật gật đầu.
Hắn, một hoàng tử dòng chính được người hầu hạ từ đầu đến chân, cũng không hiểu y lý này nọ, mà nói như thật: "Vậy mấy ngày nay ngươi cần phải nghỉ ngơi thật tốt đó."
Quân Hoài Lang cười đáp ứng.
——
Tiết Yến đi rất sớm, khi đến Văn Hoa Điện, sắc trời vẫn còn u ám.
Hắn làm việc và nghỉ ngơi trong quân từ trước đến nay đều là trời chưa sáng liền đứng dậy, đi theo binh lính thao luyện xong, phía chân trời mới bắt đầu hửng sáng.
Về đến trong cung, đồng hồ sinh học của hắn vẫn luôn không đổi.
Chẳng qua, hắn xác thật không cần thiết đi sớm như vậy.
Mà nguyên nhân lại có chút khó nói ra.
Hắn không nghĩ thừa nhận, hắn là bởi vì không biết Quân Hoài Lang khi nào khôi phục, một lần nữa đi học, cho nên dứt khoát ngay từ đầu liền đi sớm chút, để tránh chạm mặt y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!