Quân Hoài Lang đã tỉnh táo hơn một chút, cũng có thể thấy rõ tình hình lúc này trong phòng.
Y nhìn dáng bộ Thục phi mặt đầy nước mắt thở ra nhẹ nhõm; nhìn thấy thái y quỳ trên mặt đất, vui mừng khi tìm được đường sống trong chỗ chết; cũng thấy được vẻ mặt của Điểm Thúy mất tự nhiên, xoay người muốn ra ngoài, tựa hồ định giả ngu, trước khi Thục phi thu hồi mệnh lệnh đã ban thì đi thực hiện lời nàng vừa nói.
Quân Hoài Lang lập tức gọi Điểm Thuý lại.
"Điểm Thúy cô cô, ta có chút khát." Y nhéo nhéo cổ họng, khàn giọng nói.
Lần này y xem như lờ mờ phát hiện —— giả đần độn, tỏ ra yếu nhược tuy rằng ti tiện, nhưng đúng là dùng tốt.
Điểm Thúy bị y gọi lại, đành phải lúng túng quay người, đổ một ly trà rồi đưa tới tầm tay y: "Điện hạ cuối cùng cũng tỉnh, làm nương nương lo lắng quá chừng."
"Chỉ là trúng gió thôi." Quân Hoài Lang nói, rồi chậm rãi mở miệng nhỏ, uống nửa chén nước, tiếp theo ra vẻ nghi hoặc hỏi.
"Điểm Thúy cô cô, ngươi vừa rồi muốn đi đâu sao?"
Điểm Thúy cứng người một chút, nhìn Thục phi.
Thục phi biết Quân Hoài Lang chỉ là bị cảm lạnh, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cũng không nghĩ cho y nghe mấy chuyện xấu xa kia.
Nàng chùi nước mắt, nói: "Chỉ là bảo nàng đưa thái y đi kê phương thuốc thôi."
Nói xong, nàng còn liếc mắt nhìn thái y một cái: "Còn không nhanh đi?"
Thái y như được đại xá, liên tục đáp lời, từ trên mặt đất bò dậy, tít mắt cười toe toét với Điểm Thuý: "Còn thỉnh vị cô cô này dẫn đường."
Điểm Thúy thầm cắn chặt răng, mang hắn đi ra ngoài.
Lúc này, cung nữ canh cửa mới dám cẩn thận nói: "Nương nương, Ngũ điện hạ cùng Trịnh tổng quản tới rồi."
Thục phi lau khô nước mắt, lạnh nhạt nói: "Cho bọn họ vào đi."
Cung nữ vội vàng vâng dạ, lúc này mới cho hai người tiến vào.
"Ban đêm ngày hôm qua là như thế nào?" Thục phi hỏi.
Tiết Yến không nói chuyện, Trịnh Quảng Đức đứng bên cạnh cũng không dám nói chuyện.
Không bao lâu, Thục phi không kiên nhẫn, cầm một quả phật thủ* trên bàn bên cạnh ném về phía Trịnh Quảng Đức: "Câm sao?"
*Quả phật thủ:
Quân Hoài Lang vội vàng muốn lên tiếng.
Y có chút nóng vội, cổ họng thắt lại, liền ho khan lên.
Lần này trái lại không phải giả vờ, y ho đến mức mặt nổi lên ửng hồng không bình thường, trong mắt cũng ẩn hiện nước mắt.
Thục phi vội vàng xem y.
Một đôi mắt màu hổ phách lạnh băng, trước nay đều thờ ơ đứng ngoài cuộc, cũng không tự giác mà dừng trên người y.
Quân Hoài Lang tạm thời ngừng ho khan, chạm vào cổ họng đã khản, cười an ủi Thục phi: "Không có việc gì, cô mẫu, cuống họng có chút ngứa."
Thục phi vội vàng hô một cung nữ: "Sau khi thái y kê đơn xong, trước hết sắc một gói đưa qua đây đi."
Quân Hoài Lang nâng mắt lên, ánh lệ trong mắt còn chưa biến mất, nhìn về phía Tiết Yến: "Nhìn thấy ngươi mới nhớ tới.
Hôm qua áo choàng của ta bỏ quên ở chỗ ngươi, nếu thuận tiện, còn phải nhờ ngươi đem lại đây giúp ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!