Chương 13: (Vô Đề)

Quân Hoài Lang xoay người lại thì thấy Tiết Yến đang đắp áo choàng của y ngồi trên giường, hiếm khi vẻ mặt có chút sững sờ, ánh mắt màu hổ phách nhìn đăm đăm, chăm chú vào chiếc đèn trên bàn kia.

Không giống dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng ngày thường của hắn, càng khác một trời một vực với dáng vẻ thâm độc liều mạng của hắn kiếp trước.

Quân Hoài Lang thế nhưng không khỏi có chút buồn cười.

Y nghĩ thầm, tiểu tử này dù về sau hô mưa gọi gió như thế nào, hiện giờ còn không phải là bộ dạng ngốc nghếch mặc người định đoạt hay sao.

Hắn ngày sau tuy rằng có khi lại trưởng thành thành vị bạo quân vui giận thất thường, chỉ là không biết còn hay không mặt mũi mà diệt toàn bộ Quân gia.

Bỗng, có gió rét ngoài cửa thổi vào khiến y lạnh đến rùng mình.

Y ủ ủ lò sưởi nhỏ trong tay áo, lại tiến lên phía trước, yên lặng mà nhét lò sưởi kia vào tay Tiết Yến.

Giữa chừng, y có chạm vào đầu ngón tay hắn.

Quả nhiên, lạnh như băng.

Y đang muốn nói chuyện thì Tiến Bảo ngoài cửa tỉnh lại.

Hắn thấy cửa phòng của chủ tử mở toang, bên trong còn phát ra ánh sáng, bị doạ đến mức vấp trái vấp phải mà chạy vào.

Vừa vào cửa, hắn thấy một công tử trường thân ngọc lập* đứng chỗ đó, quay người nhìn hắn.

Hắn sửng sốt một lúc lâu mới nhận ra, vị công tử này chính là vị công tử như trích tiên đánh đàn ở trong viện hôm nay, chẳng phải là cái vị mà không dễ đụng vào, thế tử trong nhà Thục phi nương nương sao?

*

- trường thân ngọc lập: ngày xưa được dùng để tả dáng người con gái thanh mảnh.

Hiện tại thường được dùng để miêu ta dáng người thẳng tắp, mạnh mẽ của người con trai.

Chẳng lẽ chủ tử nhà mình trêu chọc đến vị thần tiên này?!

Tiến Bảo sợ đến nỗi muốn quỳ xuống dập đầu, lại nghe vị công tử kia mở miệng, dùng thanh âm trong trẻo nói: "Đi gọi Trịnh Quảng Đức tới đây."

Tiến Bảo bị đông cứng đến đầu óc có chút không linh hoạt.

Trịnh Quảng Đức? Trịnh Quảng Đức là ai?

...... Còn không phải là đại thái giám chưởng ấn cung Thục phi, Trịnh công công sao!

Vừa rồi mình đi đến chỗ Trịnh công công muốn lấy một ngọn nến, ngay cả phòng ở của Trịnh công công cũng chưa được bước vào.

Hắn bị ngăn ở cửa, vị Trịnh công công kia ngồi ở bên trong, bên cạnh còn có tiểu thái giám quạt mát, đây đúng là khí phái của người tâm phúc bên cạnh sủng phi mà!

Tiến Bảo bị doạ sợ, chân mềm nhũn.

Lại thấy công tử kia chờ một lát, dường như cho rằng hắn không nghe rõ, tốt tính mà nhẹ giọng lặp lại: "Trịnh Quảng Đức ở tại gian sương phòng chính giữa, gọi hắn đến đây, nói là ta gọi."

Tiến Bảo vội vàng nhìn về phía Tiết Yến.

Tiết Yến lúc này đã lấy lại tinh thần.

Hắn lẳng lặng nhìn Tiến Bảo một chút, đem tiểu tử này doạ tỉnh, liền chạy chậm ra cửa, ngay cả run cũng quên mất.

Quân Hoài Lang nhìn Tiến Bảo rời đi, mới quay đầu sang Tiết Yến.

"Ta nghe người ta nói, ngươi sau này là con của cô mẫu." Y nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!