Buổi tối hôm nay, tuyết tuy đã ngừng, nhưng ngoài cửa sổ lại nổi lên cuồng phong gào thét.
Gió lạnh không chỉ thổi tuyết trong viện rào rạt rơi xuống, còn dập vào giấy dán cửa sổ ầm ầm vang dội.
Địa noãn của chính điện cung Minh Loan nối liền với Đông trắc điện, đã bắt đầu đốt từ mấy ngày trước, khiến trong phòng rất ấm áp.
Quân Lệnh Hoan nghe tiếng gió gào thét mà sợ hãi, kiên quyết muốn Quân Hoài Lang ở cùng nàng, kể chuyện xưa cho nàng nghe.
Quân Hoài Lang lại có chút không tập trung.
Y cân nhắc vài lần sự khác thường của Điểm Thuý hôm nay, trong lòng có chút bồn chồn.
Dựa theo tính cách của Thục phi, nàng tuy phô trương ương ngạnh, nhưng không thèm làm những việc cố tình gây khó xử cho người khác.
Nàng rất ít nhúng tay vào sự tình lớn nhỏ, tất cả đều giao cho Điểm Thúy làm.
Vậy nếu như, Điểm Thúy tự tiện chủ trương, lấy danh nghĩa của nàng mà đi làm chút chuyện xấu thì sao?
Như vậy cùng người khác gây thù cũng là Thục phi, Điểm Thúy chẳng qua là một nô tỳ, có cừu hận lục đục gì, người ta đều chỉ ghi tạc trên đầu Thục phi.
Nghĩ đến kiếp trước Thục phi chết một cách lạ lùng, Quân Hoài Lang có chút đứng ngồi không yên.
Huống chi, hôm nay đặc biệt lạnh.
Điện của bọn họ tuy có đốt địa noãn, lại vẫn có gió lạnh xuyên qua cửa sổ, mang theo từng tia lạnh lẽo đến thấu xương.
Quân Hoài Lang mãi cứ không thể quên được y phục đơn bạc của Tiết Yến, cùng với hành lý ít đến đáng thương trong tay tiểu thái giám đi phía sau hắn.
Trong lòng Quân Hoài Lang nảy sinh xung đột với chính mình.
Đúng lúc này, Quân Lệnh Hoan lay lay cánh tay y, hỏi: "Ca ca, sau đó thì sao?"
Quân Hoài Lang sững sờ: "Ừm?"
Quân Lệnh Hoan lại hỏi: "Thư sinh kia đi thi trên đường gặp gỡ xà yêu, sau đó thì sao?"
Quân Hoài Lang mới phát hiện, y vừa rồi kể chuyện xưa đến một nửa, không ngờ đã bất giác mà ngừng lại.
Y nhẹ giọng nhận lỗi nói: "Xin lỗi, ca ca hôm nay có chút mất tập trung.
Kể rằng thư sinh kia trên đường gặp mưa to, bị nhốt ở trên thuyền......."
Quân Lệnh Hoan lại mở miệng, nhỏ giọng hỏi: "Ca ca đang suy nghĩ cái gì?"
Quân Hoài Lang vừa cúi đầu, liền đối diện cặp mắt trong suốt kia, lo lắng trong lòng đều giấu không được.
Trong lòng y đau xót, cảm thấy ý tưởng mềm yếu kia của mình thật có lỗi với những khuất nhục mà Quân Lệnh Hoan kiếp trước phải chịu..
Y thấp giọng nói: "Ca ca vừa rồi muốn đi Tây thiên điện nhìn ca ca mới chuyển đến kia."
Quân Lệnh Hoan đương nhiên mà nói: "Vậy ca ca liền đi đi.
Hai ngày trước muội mới nghe các cung nữ tỷ tỷ nói, địa noãn ở Tây thiên điện hỏng rồi, trong phòng rất lạnh.
Các nàng đi quét dọn hai ngày, trên tay còn bị nứt da đó."
Quân Hoài Lang dừng một chút, khẽ nói: "Nhưng hắn là cái người xấu."
Quân Lệnh Hoan vội vàng khẩn trương hỏi: "Hắn làm chuyện xấu gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!