Chương 11: (Vô Đề)

Quân Hoài Lang sợ Quân Lệnh Hoan bị lạnh, vốn muốn nàng ở lại trong phòng, hôm nào khác lại học đàn.

Nhưng Quân Lệnh Hoan không chịu, thấy tuyết rơi thì càng thêm hưng phấn, kiên quyết muốn cùng Quân Hoài Lang đánh đàn ở trong viện.

Quân Hoài Lang trước nay đều không có biện pháp với nàng, đành phải bảo cung nữ hầu hạ nàng uống lên chén canh nóng, lại phủ thêm áo choàng lông cáo cho nàng.

Đợi hai người vào ngồi trong đình, Quân Lệnh Hoan ngẩng đầu nhìn ra ngoài, không khỏi cảm thán: "Thật là đẹp mắt!"

Quân Hoài Lang theo ánh mắt nàng nhìn lại, thì thấy màn lụa phiêu đãng trên đình vàng mái ngói lưu ly* cong cong, ngoài đình tuyết trắng mênh mang, như khoác lên một lớp áo bạc*.

Tuyết bay lả tả đầy trời, phất phơ mà rơi xuống.

*ngói lưu ly (ngói âm dương): ngói tráng men.

Dương là tấm lợp ở giữa, âm là tấm ngói úp lên dương.

*

- ngân trang tố khoả: dùng để miêu tả sự đẹp đẽ của cảnh tuyết ngoài trời.

Quân Hoài Lang lại chợt nghĩ, không biết phiến rừng phong kia lúc này là dáng vẻ gì nhỉ?

Trong đầu y không khống chế được mà hiện lên cặp mắt màu hổ phách nọ.

Y nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, tay ấn lên dây đàn, không suy nghĩ thêm về những chuyện có có không không nữa.

Quân Lệnh Hoan tuy rằng thích trời tuyết, nhưng lại sợ lạnh, chưa đàn được vài tiếng liền lạnh cóng đến không duỗi tay ra được.

Nàng vẫn không muốn trở về, làm nũng dựa vào bên người Quân Hoài Lang, để y đánh đàn cho mình nghe.

Quân Hoài Lang từ trước đến nay đều không cự tuyệt được yêu cầu của tiểu cô nương này.

Vì thế, khi Tiết Yến tới, còn chưa đi vào cửa cung Minh Loan thì đã nghe được âm thanh đàn cổ du dương trầm bổng.

Khoảng chừng mười ngày trước, hắn thu được thánh chỉ muốn cho hắn làm con thừa tự dưới gối của Thục phi.

Tiết Yến không cần ngẫm lại, cũng biết là Thục phi đắc tội người nào đó trong cung, làm cho người ta tìm mọi cách nhét một cái sát tinh là hắn vào trong cung Thục phi, nhất định là muốn cho chỗ nàng ầm ĩ đến gà chó không yên.

Trong thánh chỉ, Thanh Bình Đế còn làm bộ làm tịch mà quan tâm hắn hai câu, bảo hắn tập trung dưỡng thương trước, lại chọn ngày dọn đến trong cung Thục phi.

Tiết Yến biết, khẳng định là Thục phi không vui, ở trong cung náo loạn kịch liệt, bằng không Thanh Bình Đế cũng sẽ không châm chước, làm hắn trước tiên dưỡng thương ở trong cung của mình.

Tiết Yến gãy bàn tính, biết Thục phi không có đầu óc này có thể giúp hắn vài chuyện cấp bách.

Hắn mang tính tượng trưng mà dưỡng thương mấy ngày, định vào ngày hôm nay vừa khéo, thu thập số lượng hành lý không nhiều lắm, chỉ mang theo Tiến Bảo một người, theo người của cung Minh Loan tới đón hắn đi đến chỗ ở mới.

Sáng sớm trời còn chưa sáng, trong cung tuyết đã lất phất rơi suốt nửa đêm, lúc này trên gạch cẩm thạch tụ một tầng dày.

Tiết Yến đạp tuyết, lặng im không tiếng động mà bước trên đường trong cung cấm.

Hôm nay đặc biệt lạnh, Tiết Yến không có quần áo mùa đông, chỉ mặc một thân áo khoác hơi mỏng.

Tiến Bảo đi theo bên người hắn, mặc một hơi toàn bộ y phục mùa thu lên người, bao bọc bản thân như một cái bánh chưng béo ú, nhưng vẫn không ngừng phát run.

"Chủ tử, ngài không lạnh sao?" Tiến Bảo không khỏi nhỏ giọng hỏi Tiết Yến.

Tiết Yến liếc mắt nhìn hắn, vẫn không nói chuyện.

Từ nhỏ, hắn đã sinh hoạt ở đất Yến, chỗ đó vào đông sớm hơn nhiều so với Trường An.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!