......! Hắn tại sao còn giúp y xem thương tích?
Quân Hoài Lang không khỏi sửng sốt, sau đó vội vội vàng vàng rút cánh tay về, thần sắc lạnh nhạt hiện ra vài phần mất tự nhiên hiếm thấy.
Đây là xảy ra chuyện gì?
Mới vừa rồi, nếu không có Tiết Yến kéo y một phen, y chắc chắn đã rơi vào trong giếng sâu.
Vì xúc động nhất thời của mình, trời xui đất khiến mà làm kẻ thù kiếp trước cứu y một mạng.
Thù hận kiếp trước còn chưa phát sinh, đời này đã thiếu hắn một cái ân tình.
Quân Hoài Lang chưa bao giờ băn khoăn như vậy.
Y rút cánh tay về, rủ mắt lạnh lùng nói câu đa tạ, sau đó ghé mắt nhìn về phía Phất Y một cái, xoay người rời đi.
Phất Y ngầm hiểu, mang theo hộp đồ ăn vội vàng đuổi kịp y.
Chỉ trong chốc lát, hai người đã đi khuất trong rừng phong chói mắt.
Tiết Yến nhìn bóng lưng y.
Tiểu khổng tước tuy bước chân trấn tĩnh, vai lưng thẳng tắp, thoạt nhìn rất là kiêu ngạo, nhưng vẫn bị hắn nhìn ra một chút không được tự nhiên, ngược lại mang vài phần thú vị đáng yêu.
Khoé môi Tiết Yến khẽ nhếch, nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.
Hắn liếc nhìn về phía tiểu thái giám bên cạnh giếng một cái, quay người đem thùng nước kia kéo lên một lần nữa.
Tiểu thái giám hình như bị Quân Hoài Lang doạ sợ, do dự một lát mới tiến tới, giúp Tiết Yến kéo nước lên, nhấc vào trong cung.
Nhưng toàn bộ quá trình tiểu thái giám đều không dám chạm vào Tiết Yến một chút nào, như gặp cái gì đáng sợ quái dị, vội vã buông thùng nước, rồi trốn đi ra ngoài.
Nghe nói người này là sát tinh giáng thế, toàn thân đều mang vận rủi, ai chạm vào hắn đều sẽ gặp xui xẻo.
Sát khí này có lẽ sẽ không lấy mạng các quý nhân, nhưng loại nô tài như hắn thì không biết được.
Vẫn nên trốn xa một chút thì tốt hơn.
Tiết Yến đã sớm tập mãi thành quen.
Hắn tuỳ ý đi vào trong điện, tự đóng cửa lại.
Chính điện này khá rộng rãi, đại khái có tám gian nhà ở, nhưng hai phía trước sau trống không, chỉ có một ít vật dụng vị chủ nhân trước lưu lại, đã cũ kỹ.
Mấy thứ như tơ lụa, song sa (vải mỏng che cửa sổ), tuy cũng còn sạch sẽ, nhưng đều hư hại phai màu, thậm chí gần như mục nát.
Xuyên qua giấy dán cửa sổ rách nát có thể thấy một vùng hoang vu trong viện, ngay cả khe hở giữa mấy viên gạch cũng mọc đầy cỏ dại.
Tiết Yến đi thẳng đến trước gương đồng, cởi quần áo, xé mở vải vóc thấm máu dính vào trên người.
Hắn quay người lại, nghiêng đầu, xuyên qua tấm gương mà lạnh nhạt đánh giá một mảng máu thịt be bét có chút ghê người phía sau lưng, sau đó liền dùng nước trong thùng chậm rãi rửa sạch.
Miệng vết thương sau lưng rất khó chạm đến, muốn rửa sạch khá tốn sức.
Khi hắn nâng lên cánh tay, còn kéo theo da thịt phần lưng.
Lúc Tiến Bảo đẩy cửa tiến thì thấy cảnh tượng như vậy.
Thiếu niên cao gầy thon dài đứng ở trước gương, thân trên trần trụi, nghiêng đầu vừa lúc phô ra đường nét sườn mặt sắc bén, hơi nhíu mày, vẻ mặt lãnh đạm mà nhìn về phía gương đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!