Chương 12: (Vô Đề)

"Đúng rồi! Ngươi tới đây không ám sát quý phi nào, vậy thì mục tiêu ám sát chỉ có thể là hoàng đế... Ta nói có đúng không?"

Tạ Xuyên ngờ vực.

"Ngươi chẳng lẽ không phải tới để ám sát hoàng đế à?"

Lão tử không phải là đoán nhầm rồi đấy chứ? Nhận nhầm người, còn nói xấu hoàng đế... liệu có bị lôi ra c.h.é. m đầu không?

Mặc Ngôn chỉ hận mình quá bốc đồng, vậy mà lại không nghi ngờ gì chạy tới bên cạnh tên lạ mặt này nói xấu hoàng đế háo sắc.

Tiểu đồng nghiệp nhận ra Mặc Ngôn run sợ, còn bất giác lùi về phía sau mấy bước. Y trầm mặc một lát, liền lên tiếng: Phải.

Mặc Ngôn chưa kịp chạy: ...

"Ngươi... ngươi thật sự tới ám sát cẩu hoàng đế hả?" Mặc dù Mặc Ngôn ngay từ đầu đã nhận định tiểu đồng nghiệp này tới để ám sát hoàng đế háo sắc, nhưng giờ nghe chính miệng tiểu đồng nghiệp thừa nhận Mặc Ngôn vẫn không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm... có điều hắn cũng vẫn có chút lo lắng thay cho tiểu đồng nghiệp.

Ừ. Tiểu đồng nghiệp hướng Mặc Ngôn, nghiêm túc đáp lại.

"Ta nói ngươi này, ám sát hoàng đế không phải chuyện nhỏ, ngươi cho dù thiếu tiền như thế nào đi nữa cũng không nên chạy tới đây ám sát người ta chứ!"

Mặc dù ám sát hoàng đế háo sắc là giúp ích cho nhân dân, nhưng mà cũng nhiều hậu họa.

Mặc Ngôn tri kỷ hướng tiểu đồng nghiệp khuyên nhủ.

Chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại quan tâm tới tiểu đồng nghiệp này như vậy. Nhưng dù sao cũng đã quan tâm rồi, hơn nữa cũng không ảnh hưởng nhiều đến hắn.

Nếu hắn đã thích, vậy thì cứ quan tâm thôi.

Ừ. Tiểu đồng nghiệp lạnh nhạt đáp, ánh mắt phía sau lớp mặt nạ đầy những thứ cảm xúc phức tạp khiến Mặc Ngôn nhất thời không nhìn ra được gì.

Tâm tình của sát thủ thường khó đoán như vậy, Mặc Ngôn cũng không lấy làm lạ.

"Ngươi ừ cái gì mà ừ, ta đang khuyên ngươi đó, nơi này nguy hiểm lắm, ngươi nên rời khỏi đây, kiếm một việc khác mà làm."

Mặc Ngôn cực kì không vừa ý với đáp án của tiểu đồng nghiệp dành cho mình.

...

Thấy tiểu đồng nghiệp không nói gì, Mặc Ngôn đáy lòng càng thêm thương cảm:

"Ngươi không còn nơi nào để về sao?"

Ừ.

Mặc Ngôn nhìn tiểu đồng nghiệp dáng người thẳng tắp đứng trong ánh trăng thanh lãnh tựa băng, tĩnh lặng tựa ngọc.

Mặc Ngôn dường như bị hút vào hình bóng ấy, nhìn đến xuất thần.

Ngươi... Tiểu đồng nghiệp đột nhiên lên tiếng, kéo linh hồn du đãng của Mặc Ngôn trở về cơ thể. Mặc Ngôn giật mình, vành tai hơn đỏ.

Hắn, hắn vậy mà lại chỉ vì nhìn hắn ta mà thất thần...

"Ngươi đang muốn hỏi thân phận của ta sao?"

"Ta thật ra chỉ là một nữ nhân thôn dã bị ép phải vào cung làm tú nữ mà thôi. Thấy ngươi bị thương liền ra tay hiệp nghĩa cứu ngươi một mạng. Phụ mẫu dạy ta như vậy!"

Mặc Ngôn nói dối không chớp mắt.

Ờ. Tiểu đồng nghiệp không cảm xúc đáp một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!