"Thẩm tiên sinh không cho chúng tôi vào, giờ chỉ có cô mới có thể chăm sóc cậu ấy." Quản gia sầu lo buông tiếng thở dài.
Thời Lễ khó khăn cười một tiếng: "Chỉ sợ là không được, anh ấy đến mấy người cũng không muốn thấy, chẳng lẽ lại muốn thấy tôi, ngài cũng biết anh ấy có bao nhiêu chán ghét tôi."
"Nếu cậu ấy chán ghét cô, thì đã sớm đem cô đuổi đi, như thế nào còn giữ cô ở lại, còn ăn đồ ăn cô làm?" Quản gia hỏi lại.
Thời Lễ: "..."
Đó là vì đối với tôi yêu hận đan xen thôi, nếu như cô ngay lúc này xuất hiện cạnh anh, làm anh nhớ lại việc lúc trước, không chừng cũng chỉ dư lại hận.
Nhưng mà nếu cô hoàn toàn cự tuyệt, chờ đến khi Thẩm Kinh Diễn khỏi bệnh, biết quản gia tới tìm cô, chỉ sợ lại nghĩ tằng cô ghét bỏ anh bệnh, đến lúc đó lại càng khó khăn hơn.
Thời Lễ thở dài một tiếng, cảm giác mình vẫn là không thể trốn tránh được.
Quản gia thấy cô không nói, vội nói: "Bữa tối sau bếp đã chuẩn bị, chờ cô cho cậu ấy uống thuốc xong, thì nên đọc qua giáo trình mát xa.."
"Tôi trước kia đã làm qua, không cần phải học." Thời Lễ sống không còn gì luyến tiếc ngắt lời quản gia, ý tứ chính là đã đồng ý.
Quản gia thở nhẹ một hơi, chạy nhanh đưa cô đến biệt thự của Thẩm Kinh Diễn, hai người dùng thời gian ngắn nhất đến trước cửa nơi Thẩm Kinh Diễn ở.
"Vậy cảm ơn cô trước." Quản gia thấp thỏm nhìn cô.
Thời Lễ gật đầu, tay tiếp nhận khay, hít sâu đẩy cửa ra. Đám người quản gia tức khắc lui lại mấy bước, cùng cô cách xa, giống như đây không phải cánh cửa bình thường, mà là huyệt động ác long.
Thời Lễ khóe miệng trừu trừu, bình phục tâm tình đẩy hẳn cửa ra, tay chân nhẹ nhàng đi vào.
Quản gia nhìn mọi người xung quanh: "Được rồi, nơi đây giao cho Thời tiểu thư phụ trách, tất cả không có việc gì liền trở về đi."
"Vâng, vâng."
Trước cửa nhanh chóng trống không, quản gia buông tiếng thở dài, đi lên trước đóng cửa, lúc này mới xoay người rời đi.
Phòng ngủ không bật đèn, Thời Lễ nương theo ánh đèn ngoài cửa đi tới, hiện giờ quản gia đem cửa đóng lại, trong phòng tức khắc một khoảng hắc ám.
Cô dứng tại chỗ, hơn nửa ngày mới thích ứng được, nhưng mà xem vẫn không rõ ràng, chỉ có thể từng bước nhỏ mà đi.
Trong phòng thập phần an tĩnh, trừ bỏ âm thanh hô hấp thô nặng của Thẩm Kinh Diễn, cơ hồ không có âm thanh nào khác, Thời Lễ trái tim treo cao, nhẹ nhàng đem khay đặt tới trên bàn, sờ soạng hướng mép giường đi đến.
Thẩm Kinh Diễn bị ốm đau tra tấn, cảm giác có chút chậm lại, nhưng khi có người tới gần vẫn nhận ra, không kiên nhẫn nói: "Đi ra ngoài."
Thời Lễ nuốt xuống nước miếng, cọ tới cọ lui dịch đến trước một bước.
Thẩm Kinh Diễn dừng một chút, hé ra đôi mắt nhìn về phía cô, tuy chỉ nhìn đến hình dáng, nhưng vẫn tức khắc nhận ra đây là ai, quanh người hô hấp tức khắc nặng đi, cả người đều lộ ra sự cố chấp điên cuồng: "Cút đi!"
Thời Lễ không cần bật đèn, nhưng vẫn biết mắt anh giờ đây phiếm hồng, sắc mặt tái nhợt, đáy mắt tràn đầy hận ý, nghĩ đến giá trị cừu hận vất vả giảm xuống kia, lúc này chắc đã tăng lên không ít.
Cô nếu đã tới, liền không thể lại đi ra ngoài, nếu không anh chỉ biết càng hận chính mình.
".. Kinh Diễn, tôi đến xem anh." Thời Lễ nhỏ giọng nói.
Thẩm Kinh Diễn chống một hơi rống giận: "Cút! Cút đi!"
"Tôi sẽ không đi.." Thời Lễ nói, liền muốn đi bật đèn.
Vốn dĩ Thẩm Kinh Diễn đã không còn sức lực, nhận thấy được động tác của cô đột nhiên đứng dậy, chống giường hướng chỗ công tắc nhào tới, Thời Lễ hoảng sợ, vội vàng đứng yên, mà Thẩm Kinh Diễn cũng vì dùng hết tia sức lực cuối cùng, sau đó liền thật mạnh ngã xuống.
Thời Lễ cả kinh: "Kinh Diễn!"
"Cút.." Thẩm Kinh Diễn suy yếu mở miệng, lại bởi vì nói quá nhỏ, không thể đuổi được cô ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!