Chương 42: (Vô Đề)

Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt nói: "Trước kia cũng chỉ ngụy trang ở trước mặt em."

"Sẽ không bị phát hiện sao?" Thời Lễ tò mò.

Thẩm Kinh Diễn vô cùng bình tĩnh: "Bọn họ chỉ cảm thấy con người của anh tương đối bất cận nhân tình*, không ai sẽ nghĩ rằng anh không phải người bình thường."

*Bất cận nhân tình: Tính tình quái dị, hành vi không hợp thường tình.

Thời Lễ: "..."

Điều này cũng đúng, nếu không tận mắt nhìn thấy hóa đơn chẩn bệnh của anh, cô chắc rằng cũng không dám tin tưởng.

"Còn có vấn đề gì sao?" Thẩm Kinh Diễn hỏi.

Nam phụ giá trị cừu hận: 20%

Thời Lễ buông tiếng thở dài: "Cảm xúc của anh.. Còn có thể chữa khỏi không?"

"Về mặt lý thuyết thì hoàn toàn có thể, thí nghiệm thất bại mà anh tiếp nhận lúc trước, được một nhóm khác tiếp nhận nghiên cứu, đã nghiên cứu mấy năm." Thẩm Kinh Diễn trả lời.

Thời Lễ nhẹ nhõm: "Có thể chữa là tốt." Bây giờ xem ra nếu không chữa trị, thì giá trị cừu hận sẽ không động đậy.

"Nếu anh chữa khỏi, khả năng sẽ vô cùng hận em, đến lúc đó có thể sẽ làm ra những chuyện tổn thương em." Thẩm Kinh Diễn thoải mái nhìn cô, lý trí bình tĩnh nhắc nhở.

Thời Lễ mỉm cười: "Anh sẽ không."

"Vì sao?"

"Bởi vì anh đã nói, hiện tại ở bên em sẽ vui vẻ," Đôi mắt Thời Lễ cong cong nhìn anh, "Khi cảm xúc đã bị phá hỏng, anh vẫn có thể vui vẻ khi ở bên em, cho thấy rằng anh vẫn thích em, trước kia anh rất thích em, cũng chưa từng làm gì tổn thương em."

Thẩm Kinh Diễn im lặng hồi lâu: "À."

".. Chỉ vậy thôi sao?" Thời Lễ cứng họng.

Thẩm Kinh Diễn hỏi lại: "Nếu không thì sao?"

Khóe miệng Thời Lễ giật giật, kéo cổ áo anh, hôn lên môi anh. Thẩm Kinh Diễn dừng một chút, duỗi tay ôm lấy eo cô, theo bản năng hôn sâu hơn.

Sau khi kết thúc, chân Thời Lễ đã mềm đến không thể đứng được, chỉ có thể dựa vào tường nghỉ ngơi, hơi thở của Thẩm Kinh Diễn cũng có chút không ổn định, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, giống như không chất chứa một chút tình cảm nào.

* * * Anh không có tình yêu, còn có thể động thủ? Thời Lễ cười thầm chính mình nghĩ nhiều, đồng thời lại có chút chua xót. Một trong những khả năng cao cấp nhất của con người là cảm xúc thăng trầm. Việc Thẩm Kinh Diễn mất đi khả năng này đồng nghĩa với việc cuộc sống không còn đau đớn, đồng thời cũng không có hạnh phúc, nhìn như không có gì, nhưng trên thực tế, lại đã mất đi niềm vui được làm người.

May mắn răng anh đối với cô còn có chút phản ứng cảm xúc, cho nên mọi chuyện mới không phát triển đến mức xấu nhất.

Thời Lễ chỉ có thể tự an ủi bản thân bằng cách này, sau khi hô hấp thuận lợi, cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Kinh Diễn: "Thế nào? Anh có vui vẻ không?"

Thẩm Kinh Diễn im lặng, dường như đang nghiêm túc cảm thụ, lúc này mới gật đầu: "Chắc là vui vẻ."

Nếu căn cứ theo giá trị cừu hận, cảm tình của Thẩm Kinh Diễn đối với cô chỉ còn một phần năm, hiện tại anh có thể cảm nhận được sự vui vẻ, chứng tỏ anh rất hạnh phúc.

Thời Lễ cười nhẹ vươn tay ra ôm anh: "Vậy sau này em sẽ thường xuyên hôn anh."

"Em như vậy anh cũng rất vui vẻ." Thẩm Kinh Diễn chậm rãi nói.

Thời Lễ đem mặt vùi vào ngực anh, rầu rĩ lên tiếng, hai người ôm một lát, cô mới tiếp tục hỏi: "Về sau có thể nói rõ hơn với em những sự việc sau khi anh vào trại giam được không?"

Cô nói xong tạm dừng, có chút lo lắng hỏi: "Nhắc tới những việc đó có làm cho tâm trạng anh không tốt không?"

"Ngoại trừ những tình cảm dao động nhỏ anh dành cho em, đối với những sự việc bên ngoài đều không có, bao gồm cả việc của chính mình," Thẩm Kinh Diễn trả lời vấn đề của cô, "Cho nên không có cảm giác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!