Cả nhà ba người nhìn thấy cô, lập tức liền sửng sốt, người con dâu rốt cuộc vẫn bận tâm đến thể diện, trực tiếp đen mặt xoay người rời đi, người đàn ông nhìn bên này nhìn bên kia, cuối cùng thở dài đuổi theo người vợ, bỏ lại bà lão ngồi dưới đất kêu ai ái.
Thời Lễ cau mày đi qua:" Bà không sao đấy chứ? "
" Mau đỡ tôi lên. "Bà lão vươn tay ra.
Thời Lễ không đi đỡ, mà là hỏi một câu:" Còn muốn gây lộn với tôi phải không? "
".. Ở đây có theo dõi, tôi gây rối với cô làm gì? "Bà lão vốn đang nước mắt đầy mặt, nghe được lời cô nói đột nhiên nghẹn lại.
Thời Lễ hỏi tiếp:" Bà không thoải mái ở đâu? "
" Eo, ở eo, động đậy cũng không được. "Bà lão nói, lại bắt đầu thương tâm, hu hu muốn khóc, chỉ là vẫn duỗi tay ra với cô, chưa có bỏ xuống.
Thời Lễ vẻ mặt nghiêm túc nhìn bà lão:" Tôi gọi xe cứu thương cho bà. "
".. Cô không đỡ tôi? "Bà lão trừng mắt.
Thời Lễ chớp mắt:" Trước không nói tới việc tôi sợ bà sẽ gây rắc rối với tôi, với thân thể hiện tại của bà mà nói, còn chưa biết thương ở đâu, tốt nhất là không nên động vào, miễn cho bị thương tiếp, vẫn nên chờ bác sĩ tới cho an toàn. "
Bà lão nghe vậy hầm hừ buông tay:" Đúng là cái đồ, đỡ một chút thôi cũng không được, bà già này còn có thể ăn cô? Cái đồ ngàn dao cần chém.. "
" Nói thêm câu nữa, tôi đây đi luôn, cho bà ở đây với cỏ cây, tự bay tự nhảy, xem con trai cùng con dâu mặc kệ bà. "Thời Lễ sâu kín nói một câu.
Bà lão tức khắc không dám lên tiếng.
Thời Lễ lúc này mới gọi điện thoại kêu xe cứu thương, chờ báo xong địa chỉ liền ngắt điện thoại, như có suy tư nhìn chằm chằm bà lão.
Bà lão vẻ mặt cảnh giác:" Cô nhìn cái gì mà nhìn? "
" Bà biết ở đây nơi nào thu gom rác thải không? "Thời Lễ dò hỏi.
Bà lão:"... "
" Tôi cảm thấy bà biết đấy, "Thời Lễ đánh giá bà lão, nghiêm trang nói," Những bà lão ở tiểu khu này, thấy mỗi bà là giản dị nhất. ".
Bà lão tức giận nhìn cô:".. Nói đây nghèo thì cứ việc nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng. "
" Vậy bà biết chứ? "Thời Lễ truy vấn.
Bà lão:".. Thì biết. "
" Nào nào, cho tôi số điện thoại đi. "Thời Lễ mặt mày hớn hở.
Bà lão không tình nguyện liếc cô một cái, đọc vanh vách số của nhà thu gom rác thải, hiển nhiên trước đây cũng bán không ít phế phẩm, chờ Thời Lễ ghi nhớ dãy số, liền hỏi:" Cô muốn bán phế phẩm? "
" Đương nhiên, nếu không tôi muốn số điện thoại làm gì? "Thời Lễ đầu không ngẩng đã nói.
Bà lão xuy một tiếng:" Thế mà cũng biết sinh sống, "sau một lúc dừng lại nói," Còn không biết tốt hơn con hổ trong nhà tôi bao nhiêu. "
" Bà vẫn còn mắng con dâu sao? "Thời Lễ nhướng mày, dù sao cũng ở chỗ này chờ xe cứu thương cùng bà lão, dứt khoát chậm rì rì cùng bà lão nói đạo lý," Tuy rằng con dâu bà không đúng, nhưng công tâm mà nói, nếu tôi là con dâu bà, biết bà mang con trai tôi đi ăn vạ, tôi đây khẳng định cũng sẽ tức giận. "
Cô nói xong chậc một tiếng:" Bà nói bà đi ăn vạ cũng kệ, thế mà lại ăn vạ đến nghiện, một ngày muốn chạm mặt chúng tôi hai lần, chưa thấy qua người nào tham lam như bà, còn dạy cháu trai mình nói dối.. "
" Chúng tôi không nói dối, chính là tên đó gạt cháu tôi leo cây! "Bà lão đột nhiên kích động," Dưới gốc cây toàn đá sỏi, nếu không phải cháu tôi mạng lớn, thì đã bị đống đá đó đâm chết rồi. "
Thời Lễ nhìn khuôn mặt đỏ gắt của bà lão, trong lúc nhất thời chưa phản ứng lại kịp.
Bà lão thở phì phò, vẻ mặt oán hận nhìn cô:" Cháu tôi chưa bao giờ đến nơi đó chơi, tại sao lại một mình đi leo cây được, cô nói tên kia không lừa nó, cô cũng tin được sao? "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!