Chương 34: (Vô Đề)

Thẩm Kinh Diễn mím môi nhìn về phía cảnh sát, một lúc lâu sau nói: "Tôi chỉ rời đi sau khi thấy đứa trẻ vẫn ổn, cũng không nói thêm điều gì khác."

"Đúng là đồ ác độc còn không thừa nhận." Bà lão nói xong liền xông lên.

Thời Lễ theo bản năng che trước người Thẩm Kinh Diễn, Thẩm Kinh Diễn dừng một chút, đáy mắt xuất hiện một tia cảm xúc không rõ ràng.

Bà lão lại lần nữa bị người đàn ông trung niên kéo trở về, vẫn là muốn vọt tới trước mặt Thẩm Kinh Diễn, nhưng lại bị người phụ nữ tức giận mắng: "Có an phận một chút được không hả?"

Bà lão lập tức im lặng, Thời Lễ chậc một tiếng, tay đặt trên vai Thẩm Kinh Diễn không tiếng động an ủi anh. Thẩm Kinh Diễn duỗi tay cầm tay cô, sau đó nói với cảnh sát: "Tôi chắc chắn không lừa gạt đứa trẻ, nếu các vị có bằng chứng chứng minh tôi làm việc này, tôi sẵn sàng nhận hết mọi trách nhiệm.. Nhưng nếu chỉ có lời nói của đứa trẻ và bà lão này, tôi cảm thấy nhân phẩm của bà lão không được tốt, không đáng để tin tưởng."

"Đồ nói láo!" Bà lão lập tức phát ra tiếng nói.

Vẻ mặt Thẩm Kinh Diễn không thay đổi tiếp tục nói: "Lúc trước bà ấy đã mang theo cháu trai ăn vạ chúng tôi, lúc đó tôi cũng không nghĩ tới việc xung đột, liền đưa tiền cho họ, hiện tại tôi có lý do nghi ngờ họ nếm được trái ngọt, lại muốn tiếp tục ăn vạ, cụ thể là việc phát sinh trước cửa tiểu khu, ở đó có camera, lúc đó cũng có người trong tiểu khu đi qua, tin rằng cũng không khó có thể tìm được nhân chứng."

Bà lão nghe anh nhắc tới chuyện này, trên mặt hiện lên tia hoảng loạn: "Cậu nói bậy.."

"Mẹ dẫn cháu mẹ đi ăn vạ?" Giọng nói của người con dâu trở nên sắc nhọn.

Bà lão co rúm người, nhưng vẫn cứng đầu cãi lại: "Mẹ không có, là bọn họ làm mẹ bị thương, vậy nên mới muốn đòi chút tiền thuốc men."

"Bà à, vừa rồi không nghe Kinh Diễn nhà tôi nói sao, ngoài cửa có theo dõi." Thời Lễ sâu kín nhắc nhở.

Bà lão đột nhiên câm miêng, Thẩm Kinh Diễn sau khi nghe được bốn chữ "Kinh Diễn nhà tôi" ánh mắt sâu thêm một phần.

"Đồ già xấu hổ, chính mình lo còn chưa xong, còn muốn dạy hư con trai tôi!" Người con dâu rốt cuộc không nhịn được xông lên, người đàn ông cuống quýt can ngăn, tình hình lại một lần nữa trở lên hỗn loạn.

Cảnh sát đau đầu nhìn bọn họ, cuối cùng nhìn về phía Thẩm Kinh Diễn: "Được rồi, nếu có chuyện gì tôi sẽ đến tìm anh, hai người đi về trước đi."

"Cảm ơn." Thẩm Kinh Diễn gật đầu, cùng Thời Lễ ra ngoài.

Hai người ra khỏi cửa đồn cảnh sát, Thời Lễ chỉ cảm thấy tức giận tích tụ lâu ngày cuối cùng cũng tan, rất là vui sướng mở miệng: "Bà lão kia hay ăn vạ người khác, lần này gặp báo ứng."

"Được rồi, không cần phải tức giận với người không quan trọng." Thẩm Kinh Diễn xoa tóc cô.

Thời Lễ dừng lại, có chút nghi hoặc: "Anh không giận sao?"

Thẩm Kinh Diễn trầm mặc trong chốc lát: "Kỳ thật vẫn là có chút."

"Lúc này mới đúng, sao có thể không tức giận được." Thời Lễ cười cười.

Thẩm Kinh Diễn nhìn bộ dáng của cô, cũng phối hợp nở nụ cười, sau khi về nhà cũng không nhắc lại việc này nữa, cảnh sát cũng không lại tìm đến, mọi thứ trở lại như ngày thường.

Thời Lễ bắt đầu chuyên chú vào việc tăng cân, Thẩm Kinh Diễn vẫn mỗi ngày đúng giờ đi làm tan làm, hai người sẽ ăn sáng và ăn tối cùng nhau, chờ đến cuối tuần, Thẩm Kinh Diễn sẽ đưa cô đi dạo cả ngày, hoặc là ở nhà nấu cho cô một bữa cơm thịnh soạn, ngoại trừ việc giá trị cừu hận không biến đổi, thì cuộc sống tốt như vậy giống như không thực.

* * * Vậy tại sao giá trị cừu hận vẫn không giảm xuống?

Khoảng 20%, lấy thế giới trước tham khảo, đúng là cô để ý tới nam phụ, chỉ cần dỗ dành một chút là sẽ được tha thứ, căn cứ vào tiếp xúc của Thời Lễ trong khoảng thời gian này, cũng có thể cảm giác được Thẩm Kinh Diễn thật sự muốn ở chung hòa hảo với cô, thế vậy vấn đề rốt cuộc nằm ở nơi nào, vì sao giá trị cừu hận vẫn luôn không giảm xuống?

Thời Lễ không biết cốt truyện, đương nhiên cũng không có bất kỳ gợi ý nào về mặt này, nghĩ tới nghĩ lui quyết định chính mình tự điều tra, đầu tiên cô phải tìm hiểu xem Thẩm Kinh Diễn đã trải qua những gì kể từ khi cô biến mất, vì sao lại biến thành tính cách như vậy, tuy rằng anh đã nói đơn giản về những việc đã trải qua, nhưng Thời Lễ vẫn cảm thấy mình nên kiểm tra lại lần nữa.

Sau khi nghĩ kỹ, Thời Lễ nhắm ngay vào phòng làm việc của Thẩm Kinh Diễn. Cô thường thấy Thẩm Kinh Diễn sau khi tan làm trở về, sẽ có thói quen để tài liệu trong phòng làm việc, suy đoán nơi đó chắc sẽ có một chút dấu vết liên quan đến quá khứ của anh.

Đến thời gian đi làm, sau khi hai người ăn cơm xong, Thời Lễ tiễn anh ra cửa: "Trên đường nên đi cẩn thận."

"Được, em vào đi, buổi tối sẽ mang hạt dẻ rang đường về cho em." Thẩm Kinh Diễn cười nói.

Thời Lễ cũng cười theo, sau khi anh rời đi liền quay về phòng ngủ, nhìn chằm chằm dưới lầu. Mười phút sau, xe của Thẩm Kinh Diễn đi qua, chậm rãi ra khỏi cổng tiểu khu.

Khi chiếc xe biến mất không thấy, Thời Lễ mới xoay người chạy tới phòng làm việc, kết quả không thể vặn nắm cửa mở ra, sau khi nhận ra cửa phòng đã bị khóa trái, càng thêm chắc chắn bên trong có thứ mình muốn, vì thế bắt đầu tìm kiếm chìa khóa dự phòng. Sau khi tìm khắp trong phòng ngủ của Thẩm Kinh Diễn, rồi lại chạy tới phòng khách, cuối cùng cũng tìm thấy một chùm chìa khóa dưới tủ TV, vì thế cầm đến thử từng cái một.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!