Khóe miệng Thời Lễ giật giật, bỗng nhiên nhớ tới nam phụ ở thế giới trước, ấn ký trên cổ tay ẩn ẩn nóng lên, cô xoa xoa, cảm giác nóng bỏng đã biến mất, cô cảm thấy cái thứ nóng lên vừa nãy, hẳn là ảo giác của mình.
Nghĩ đến đây, cô cởi khăn tắm, mặc bộ đồ ngủ rồi ngã xuống giường, cả ngày bị kéo căng cũng không cảm thấy gì, khi nằm xuống bỗng thấy chân tay tê nhức, mệt mỏi kéo đến, Thời Lễ khịt mũi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cô mơ một giấc mơ, trong mơ cô quay lại thời cao trung của thế giới tiểu thuyết này, mỗi ngày đến trường đều ngồi sau xe đạp của Thẩm Kinh Diễn. Thẩm Kinh Diễn rất yêu cô, nhưng cũng rất thích bắt nạt cô, chẳng hạn khi xuống dốc, luôn cố ý cho xe đi thật nhanh, cho đến khi cô sợ hãi kêu to mới dừng lại.
Thời Lễ mỗi lần bị anh bắt nạt như vậy, luôn không nhịn được đánh anh mấy cái, nhưng anh vẫn luôn chỉ nhìn cô cười, giống như cô muốn làm gì cũng có thể, anh sẽ không cùng cô so đo.
Trong mơ Thời Lễ thường xuyên đỏ mặt, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Kinh Diễn luôn mang theo tia sáng, cho dù Thẩm Kinh Diễn không được mọi người thích, thì cô vẫn sẽ luôn thích anh.
"Anh chỉ có em, em không được phản bội anh, cho dù anh có phải xuống địa ngục, em cũng phải đi theo anh, biết không?" Thiếu niên Thẩm Kinh Diễn nhìn chằm chằm cô hung tợn uy hiếp.
Lưc đó cô làm thế nào? Cô mỉm cười ôm cổ anh, ở trên mặt anh hôn một cái, thấp giọng nói lời âu yếm, cho đến khi mặt anh dịu lại, trở tay ôm lấy cô.
Những ngày tốt đẹp cũng kết thúc vào lúc Thẩm Kinh Diễn cầm dao đâm người khác, chỉ vì tên đó đùa cợt Thời Lễ nói mấy lời hạ lưu, nhưng cái giá phải trả cũng không quá lớn, chỉ phải ngồi tù ba năm.
Ba năm mà thôi, sau khi ra ngoài vẫn có thể tiếp tục bên nhau.
"Chờ anh trở lại." Thẩm Kinh Diễn nói với cô.
Sau đó Thời Lễ liền tỉnh.
Mở to mắt nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu, ý thức chậm rãi trở lại, mới nhận ra đây là lần thứ hai cô xuyên tới thế giới này, giờ phút này cách vách chính là nam phụ bị cô vứt bỏ.
Thời Lễ xoa ngực, cơn đau nhói trong mơ cũng dần dần biến mất, cô vẫn còn nhớ rõ từng hình ảnh ở cùng Thẩm Kinh Diễn, nhưng cũng không còn cảm giác đau đến phát khóc nữa.
".. Lần đầu tiên phát hiện chuyện hệ thống thu lại cảm tình thật đáng sợ." Thời Lễ lẩm bẩm nói.
Mới vừa nói xong, trong đầu liền xuất hiện một hàng chữ.
Thu về cảm tình là suy xét cho sức khỏe tinh thần và thể xác của người làm nhiệm vụ, nếu tồn đọng quá nhiều cảm tình, người làm nhiệm vụ sẽ trở nên suy sụp, cuối cùng rơi vào cảm xúc hỗn độn..
"Nói quá nhiều." Thời Lễ không kiên nhẫn đánh gãy, xốc chăn lên vào phòng tắm rửa mặt, chữ viết trong đầu cũng đột nhiên dừng lại.
Vì giấc mơ đêm qua, Thời Lễ cả sáng đều tâm phiền ý loạn, cho đến khi ngoài cửa truyền đến giọng nói của Thẩm Kinh Diễn: "Thời Lễ, em tỉnh rồi sao?"
Thời Lễ vội vàng súc miệng, chạy ra mở cửa, lộ ra một cái đầu nhìn về phía anh: "Đã tỉnh rồi, làm sao vậy?"
"Đây là quần áo của em," Thẩm Kinh Diễn đưa một cái túi giao cho cô, ánh mắt nhìn về phía cô vẫn giống như ngày hôm qua, cho dù sạch sẽ hay là bẩn, ở trong mắt anh đều giống nhau, "Anh tự chọn, cũng không biết hợp với em hay không, em thử một chút đi."
"Cảm ơn." Thời Lễ duỗi tay cầm lấy túi, thấy anh không còn việc gì nữa liền đem cửa đóng lại.
Cô lấy quần áo trong túi ra thử, phát hiện so với thân hình trước kia thích hợp hơn, thân thể hiện tại này gầy hơn hai mươi cân so với hiện thực, chỉ sợ để chính cô đi mua, cũng không mua được vừa người như vậy.
Thời Lễ thay quần áo, thu dọn một chút rồi đi ra cửa, Thẩm Kinh Diễn đứng không xa chờ cô, nhìn đến quần áo trên người cô, gật gật đầu: "Rất đẹp."
"Cảm ơn anh đã mua quần áo cho em, chỉ là hiện tại chưa thể trả tiền cho anh ngay lúc này." Thời Lễ xấu hổ nói.
Thẩm Kinh Diễn cười cười: "Không phải việc gì lớn, hôm nay em phải kiểm tra sức khỏe, có yêu cầu cần lấy máu xét nghiệm, cho nên không thể ăn cơm, em chờ một chút, đến khi kết thúc anh mang em đi ăn ngon."
"Được." Thời Lễ lên tiếng, hai người cùng nhau ra cửa.
Sau khi đến công ty, từ trên xe đi xuống, liền đi tới một cái thang máy mới.
"Nơi này em có thể trực tiếp đến phòng thí nghiệm của anh, bộ phận kiểm tra sức khỏe sẽ được hoàn thành bên kia." Thẩm Kinh Diễn dịu dàng nói.
Thời Lễ gật đầu, đi theo anh vào thang máy, Thẩm Kinh Diễn quẹt thẻ, thang máy trực tiếp lên tầng cao nhất. Thời Lễ nhìn những con số đang tăng lên nhanh chóng trên màn hình, cảm thấy có chút khẩn trương. Thẩm Kinh Diễn dường như nhìn thấu cảm xúc của cô, nhẹ nhàng vỗ sau lưng.
"Đừng lo lắng, có anh ở đây. Ngoại trừ bộ phận khám sức khỏe là do trợ lý làm, phần lớn những phần khác đều có thể tự mình làm." Thẩm Kinh Diễn thấp giọng an ủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!