Chương 2: (Vô Đề)

Thẩm Kinh Diễn đã đi được mười phút, Thời Lễ vẫn chưa thể phản ứng lại, không hiểu tại sao giá trị cừu hận đột nhiên tăng lên, đang lúc buồn rầu, một người đàn ông trung niên râu cá trê đi tới, tấm áo choàng khoác bên ngoài áo sơ mi: "Thời tiểu thư, xin chào, tôi là quản gia của trang viên Thẩm thị."

Thời Lễ vội từ trên giường đi xuống, kiểu áo nam trên người có chút dài, không lưu ý vướng vào, ổn định vài cái mới không bị vướng ngã: "Chào quản gia tiên sinh, tôi là Thời Lễ, ngài trực tiếp gọi thẳng tên tôi đi."

Cô về sau chính là ở dưới chướng người này kiếm ăn, thái độ tất nhiên phải tốt.

Quản gia mỉm cười: "Vậy được, Thời Lễ, hợp đồng lao động đã chuẩn bị tốt, điều nên nói Thẩm tiên sinh đã cùng cô nói, nếu không có dị nghị gì, vậy hãy đến kí hợp đồng đi."

"Được." Thời Lễ gật gật đầu, chờ quản gia đem hợp đồng lại đây, cũng không có nhìn kĩ, trực tiếp thẳng tay ký tên.

Quản gia chờ cô ký xong, liền đem hợp đồng thu hồi: "Đi thôi, làm xong thủ tục nhập chức, tôi mang cô đi xem ký túc xá."

Thời Lễ vội vàng gật đầu, dùng thời gian một giờ xử lý hết công việc, lúc sắp vào cửa phòng ký túc xá, liếc mắt một cái thấy được một chiếc giường gỗ một mét hai, nhìn nhìn trừ bỏ giường gỗ nhỏ còn có những vật dụng khác.

Bốn cái đinh ở trên tường móc nối, một cái đèn bàn cùng một chiếc điều hòa cũ.

Cô yên lặng nhìn về phía quản gia: "Ký túc xá người làm trong Thẩm gia đều như thế này sao?"

"Trong Thẩm gia chỉ có duy nhất một căn phòng như thế này." Quản gia hàm súc nói.

Thời Lễ đã hiểu, đây cũng coi như một phần trong việc muốn trả thù của Thẩm Kinh Diễn. Khá tốt, không sợ anh trả thù, chỉ sợ anh sẽ đem mình làm thành người xa lạ, cừu hận nghẹn ở trong lòng vẫn luôn tiêh giảm không được.

Cô lạc quan cười cười: "Đã biết, quản gia, hôm nay làm phiền ngài rồi."

Quản gia cho rằng cô muốn đại náo một hồi, không nghĩ tới lại thỏa hiệp dễ dàng như vậy, tức khắc ánh mắt nhìn cô có thêm chút hảo cảm: "Trong lúc làm việc, cần phải luôn mặc đồng phục, hôm nay không tính, cô nghỉ ngơi trước đi, ngày mai bắt đầu công việc, nên nhớ kĩ phải mặc."

"Được."

Thời Lễ cười tiễn đi quản gia, khi cửa đóng lại, mệt mỏi tức khắc toát ra, cô vừa mới hạ sốt, thân thể còn có chút vô lực, vừa rồi xử lý công việc, đều toàn dựa vào một hơi chống đỡ.

Cô ngồi trên giường nghỉ ngơi một lát, chú ý thấy bên trái tường có một cánh cửa, vừa rồi cô vẫn luôn đứng ở cửa, cũng không có phát hiện.

Thời Lễ tò mò đứng dậy, lấy tay kéo thử, mới phát hiện bên trong vậy mà là một gian vệ sinh, nước ấm bồn cầu bồn rửa tay đều có đủ, tuy rằng không gian rất nhỏ, nhưng đồ vật cần có lại không hề thiếu.

Tưởng tượng đến mỗi ngày không cần chạy đi tìm phòng tắm phòng vệ sinh, tâm tình Thời Lễ tức khắc tốt lên không ít. Đem chính mình tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường bắt đầu ngủ, một giấc ngủ cứ thế đến 6 giờ sáng hôm sau.

Ngủ no làm tinh thần tốt lên nhiều, sờ đến cái bụng đói, rửa mặt một chút liền đem áo ngủ cởi ra ngoài, trực tiếp mặc lên đồng phục.

Cô ngày hôm qua còn nghĩ đem áo ngủ trả lại cho Thẩm Kinh Diễn, thuận tiện xoát thêm chút độ hảo cảm, nhưng nghĩ đến việc quần áo trên người không rõ tung tích, trừ bỏ bộ đồng phục, chỉ thừa lại bộ này, vì thế chỉ có thể giữ lại.

Đổi xong quần áo, đi đến trước bồn rửa tay, nhìn chính mình trên gương, có chút không hài lòng với đồng phục. Cô có vóc dáng cân xứng, để ngày thường tiện vận động, vẫn luôn mặc áo thun rộng cùng quần jean.

Nhìn bộ đồng phục này mặc dù thiết kế thoải mái, nhưng vẫn là có chút ôm dáng, cô mặc lên hoàn toàn bại lộ hết đường cong, phác họa ra chiếc eo mảnh khảnh, đẹp thì đẹp, nhưng mà có chút lạ lẫm.

Còn không bằng áo thun với quần jean của chính mình.

Thời Lễ buông tiếng thở dài, cảm thấy hiện tại không phải là thời gian suy nghĩ việc này, đơn giản buộc tóc đuôi ngựa rồi ra cửa.

Chờ lúc cô đến trước cửa phòng ngủ của Thẩm Kinh Diễn, anh vừa vặn từ trong phòng đi ra, hai người liếc nhau, Thời Lễ trong đầu hiện lên nhắc nhở.

Nam phụ giá trị cừu hận: 120%

Đã qua một đêm, như thế nào vẫn không có thấp xuông một chút? Thời Lễ yên lặng thở dài một tiếng, bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy ánh mắt không vui của đối phương.

"Đi thay đồ."

".. Hả?" Anh nói xong, Thời Lê vẫn chưa phản ứng lại, chờ đến khi thấy được sự không vui trên mặt, mới biết anh đang nói đến đồng phục, khô khốc cười một tiếng, "Vì cái gì lại phải thay?"

"Cô nghĩ mặc lên bộ đồ này thì chính là người làm của Thẩm gia?" Thẩm Kinh Diễn mắt lộ ra sự trào phúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!