Chỉ là lúc cô tháo vòng tay xuống, nghĩ tới ánh mắt của Tần Dĩnh Nhiên và Vương Tĩnh lúc nhìn vào cổ tay cô, cô lại có chút nghi ngờ. Cố ý lên mạng tìm kiếm một chút, kết quả lại không tìm được chiếc vòng tay này. Sau đó cô lại lên Taobao tìm kiếm, có rất nhiều loại tương tự, nhưng đều không giống lắm.
Nhìn đến đây, Thẩm Sở Sở cũng không quá phân vân nữa.
Tiếp đó, Thẩm Sở Sở liền bắt đầu chuẩn bị cho bộ phim mới của mình. Lúc ở nhà không có việc gì liền xem kịch bản, nếu như có chỗ nào không hiểu lắm liền thỉnh giáo giáo viên lớp biểu diễn của công ty.
Rất nhanh, bên tổ phim liền thông báo cho Thẩm Sở Sở đi chụp ảnh định trang. May là lúc chụp ảnh định trang Thẩm Sở Sở không nhìn thấy Tần Dĩnh Nhiên, nghe nói là bởi vì lý do lịch trình, nên không đến. Thẩm Sở Sở nghe được cũng có một số nhân viên công tác nói riêng với nhau, thực ra là không hề mời cô ta đến.
Thẩm Sở Sở ngẫm nghĩ về nguyên tác mình đã đọc, cũng hiểu được tương đối. Nói đến vai diễn của Tần Dĩnh Nhiên, trong cả bộ phim chắc xếp khoảng thứ 7 thứ 8. Còn về phần đến hay không đến, xem ra là mỗi bên đều nể mặt lẫn nhau, vì thế mới nói như vậy.
Khi chụp ảnh, Thẩm Sở Sở có một lần nhìn thấy cô gái kia. Hôm nay cô rốt cuộc cũng biết cô gái đó là ai rồi.
"Xin chào, chính thức giới thiệu một chút. Tôi tên Giang Ngôn, là biên kịch của bộ phim này." Giang Ngôn cười hihi mà đến chào Thẩm Sở Sở. Giang Ngôn đối với Thẩm Sở Sở có được cảm giác rất tốt, vì thế nhìn thấy cô liền đi qua.
Thẩm Sở Sở cười một cái, cũng giơ tay ra, nói: "Xin chào, tôi tên Tiểu Điệp, là... ưm, một trong số các nữ phụ của bộ phim này. Hay hẳn là nói là một nhân vật dưới ngòi bút của Ngôn Giang Đại Đại."
Giang Ngôn nghe phần giới thiệu này của Thẩm Sở Sở, cười nói: "Hôm đó lúc tôi nhìn thấy cô liền cảm thấy cô rất là phù hợp nha, không ngờ là cách nghĩ của đạo diễn và tôi giống nhau, đây có thể nói là vô cùng kinh hỉ đó. Thời điểm tôi sáng tác đã rất thích nhân vật này."
Thẩm Sở Sở gật đầu, nói: "Vậy tôi không thể đem nó diễn hỏng được."
Giang Ngôn cười haha, nói: "Không quan trọng, diễn hỏng tôi đập cho cô một cái."
"Vậy thì đa tạ biên kịch Đại Đại rồi."
Hai người đang buôn chuyện thì có nhân viên công tác tới. Lần trước thử kính, lại thêm vào lần chụp ảnh định trang sáng nay, Thẩm Sở Sở cũng dần dần quen thuộc với nhân viên công tác. Vì vậy, người nhân viên đó trực tiếp cười nói với Thẩm Sở Sở: "Sở Sở, anh Hạ Thần chụp xong rồi, các cô cùng đến chụp một bức ảnh chung đi."
Thẩm Sở Sở vừa nghe tên Hạ Thần, vô thức mà nhìn sang Giang Ngôn. Thấy Giang Ngôn cau mày không rõ, cô nhanh chóng rời đi tầm mắt, nói với nhân viên đó: "Ồ, được a, tôi lập tức đi qua."
Sau khi đi vài bước, Thẩm Sở Sở quay đầu nhìn Giang Ngôn, hỏi: "Có muốn cùng đi sang không?"
Giang Ngôn phân vân một chút, nói: "Ừm, được thôi, cùng đi. Đúng lúc tôi qua đó xem xem định trang của Hạ ảnh đế có thể có được cảm giác như tiểu hầu gia trong lòng tôi hay không."
Thẩm Sở Sở nghe thế thì nhíu mày, nghĩ thầm, hóa ra Giang Ngôn là không hài lòng lắm với nam chính Hạ Thần này. Dựa vào không cần biết là phương diện ngoại hình hay là diễn kĩ, Hạ Thần đều là không thể soi mói mới đúng chứ. Hơn nữa còn là từ trong giới điện ảnh chuyển sang giới truyền hình, có một loại cảm giác "hạ giá đồ tốt" vậy.
Cho nên không biết Giang Ngôn vì sao lại không vừa lòng với Hạ Thần nhỉ?
Thẩm Sở Sở cảm thấy tiếp theo cô có thể sẽ được nhìn thấy rất nhiều cảnh hay ho.
Hai người đi tới nơi quay chụp, thợ chụp ảnh bắt đầu để cho mấy người diễn viên chủ yếu đứng cạnh nhau chụp một tấm ảnh chung. Thẩm Sở Sở cũng nhìn thấy nữ chính của bộ phim này, nhất tỷ của lĩnh vực phim truyền hình, nữ diễn viên phái thực lực Chu Giai. Năm nay Chu Giai đã đầu ba mươi rồi, nhưng sau khi hóa trang vẫn không khác gì một tiểu cô nương.
Một tiếng sau, Thẩm Sở Sở cuối cùng cũng chụp xong tất cả các định trang. Lúc này, cô bỗng nghe được giọng của Hạ Thần truyền tới từ sau lưng.
"Đại biên kịch, cô cảm thấy tạo hình này của tôi hôm nay thế nào?"
Giang Ngôn đẩy đẩy gọng kính đen của mình, dáng vẻ nghiêm trang nói: " Cũng tàm tạm, coi như có thể chấp nhận được."
Chỉ thấy nụ cười của Hạ Thần không đổi, nói: "À, cám ơn sự tán thành của biên kịch."
Hai tay Giang Ngôn nắm thành quyền, sắc mặt không quá dễ nhìn mà nói: "Tôi khen anh lúc nào, ít tự sướng đi. Anh đừng có đem tiểu thuyết của tôi diễn hỏng đấy."
Hạ Thần vén lên tay áo rộng rãi trên người, khoanh tay lại nói: "Mong Ngôn Giang Đại Đại yên tâm, tiểu nhân sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ngài."
Thẩm Sở Sở không rõ vì sao, dường như nghe được Hà Thần lúc nói hai chữ "Ngôn Giang" cố ý trầm giọng xuống. Dù sao hai người này cuối cùng sẽ là đến với nhau thôi, vì thế Thẩm Sở Sở sau khi nghe một hồi, liền cười cười rời khỏi.
Tối hôm đó, ảnh định trang liền được đăng lên mạng. Nhìn thấy thông báo trong nhóm Weixin, Thẩm Sở Sở lên mạng xem.
{Phim truyền hình Ngày xuân ấm V}: Cô ấy, ôn nhu hào phóng, thấu hiểu ý người. Cô ấy, trung tâm hộ chủ, chịu thương chịu khó. Cô ấy kiên nhẫn chờ đợi, đạt được tình yêu. Cô ấy chính là nhân vật linh hồn trong phim, Tiểu Điệp. @Thẩm Sở Sở [hình ảnh][hình ảnh]
Thẩm Sở Sở làm theo dặn dò trước đó của Trần Tây Lệ, lập tức chuyển tiếp bài Weibo này. Gần đây cô đã có được 100 nghìn người hâm mộ rồi, sau khi chuyển tiếp, lập tức liền có người đến bình luận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!