Mà lúc này, Thẩm Sở Sở đã nhận thấy bầu không khí rất là lúng túng.
Tần Dĩnh Nhiên lại không có cảm giác này, nhìn Thẩm Sở Sở từ trên xuống dưới một lượt, trên mặt lại lần nữa đeo lên một nụ cười.
"Đây đúng là duyên phận."
Hai người lại nói thêm vài câu, Thẩm Sở Sở thật sự là không nói tiếp được nữa, trên mặt hơi có ý xin lỗi mà nói: "Tôi đi nhà vệ sinh một chuyến."
Sau khi ra khỏi cửa, Thẩm Sở Sở thở ra thật dài một hơi. Đi nhà vệ sinh một chuyến xong, nghe thấy nhân viên công tác nói là mấy người đạo diễn phải nghỉ ngơi một lát. Thẩm Sở Sở vừa nghe thế, chỉ đơn giản tìm một chỗ yên tĩnh để xem lại kịch bản một lần.
Kết quả là vừa mở cửa ra thang bộ liền nhìn thấy một cô gái đang ngồi trên bậc thang nghịch điện thoại. Nhìn thấy cô đi tới, cô gái kia ngẩng đầu lên, cẩn thận nhìn Thẩm Sở Sở, nói: "Cô trông thật là giống nữ chính trong sách."
Thẩm Sở Sở lần đầu tiên được khen một cách thanh tân thoát tục như vậy, hơn nữa đối phương còn là một cô gái rất dễ thương, đáng yêu. Cô vốn định rời đi, nhưng nghe thấy lời của cô gái này liền dừng bước.
"Cảm ơn."
"Cô là nữ diễn viên đến thử kính hôm nay sao?" Cô gái hiếu kỳ hỏi.
Thẩm Sở Sở gật đầu: "Đúng."
"Cô thử là vai Tiểu Điệp nhỉ? Tôi hình như chưa từng thấy tác phẩm của cô trên ti vi, nhưng lại cảm thấy cô có chút quen. Cô tên là gì?"
Thẩm Sở Sở không ngờ là cô gái này sẽ biết nhiều như vậy, đến cô diễn thử vài nào cũng có thể liếc qua là nhận ra. Xem ra cô gái này hẳn là nhân viên công tác ở đây."
Nghĩ đến đây, cô cười nói: "Chào cô, tôi tên Thẩm Sở Sở. Tôi đã từng quay một bộ điện ảnh, tuy nhiên bây giờ còn chưa chiếu."
Cô gái vừa nghe tên Thẩm Sở Sở bỗng bừng tỉnh đại ngộ, nói: "Ồ, hóa ra là cô à. Con gái của Thường đạo diễn! Tôi trước đây có xem qua video trên Weibo, cô thật dũng cảm."
Lời như thế này đã có vô số người nói trước mặt Thẩm Sở Sở, Thẩm Sở Sở cười cười, nói: "Không có gì đâu, ai nhìn thấy cũng sẽ làm thế thôi."
Phía đối diện, cô gái cười cười không nói về chủ đề này nữa, mà là nhìn vào Thẩm Sở Sở, nói: "Cô định qua đây nghỉ ngơi à? Nếu không ngại thì đến đây ngồi."
Thẩm Sở Sở đối với cô gái trước mặt cũng sinh ra hảo cảm, vì thế nghe theo mà ngồi cạnh cô gái. Lúc này, điện thoại của cô ấy bỗng vang lên, cô gái kích động cúi đầu nhìn một cái, sau đó lại thất vọng mà nói: "Haiz, tôi còn tưởng là chủ blog trả lời tôi cơ."
Thẩm Sở Sở nghe cô gái tự nói tự nghe, nhìn cô ấy một cái, nhưng bởi vì không biết cô gái nói về chuyện gì, vì thế không tiếp lời.
Cô gái lại lấy điện thoại huơ huơ trước mặt Thẩm Sở Sở, nói: "Chính là chủ blog rất là hot này, trên Weibo đoán nhân duyên cho người đó. Tôi mỗi ngày đều để lại tin nhắn, kết quả chủ blog trước giờ đều không trả lời tôi. Vận khí của tồi sao mà kém vậy chứ!"
Thẩm Sở Sở nghiêng đầu nhìn một cái, đúng là giao diện Weibo {Tôi là Nguyệt lão} của cô. Ngay lập tức, cô lại rơi vào một vòng bối rối mới. Cười nhạt hai tiếng haha, sau đó hỏi: "Cô tin chủ blog này à?"
Cô gái nghiêm túc gật đầu, nói: "Tất nhiên là tin rồi, cô ấy khẳng định là người có siêu năng lực. Thế giới lớn như vậy, có người như thế cũng không ngạc nhiên chút nào. Nếu như có thể có cơ hội quen chủ blog thì tốt. Người lợi hại như vậy không biết cuộc sống sinh hoạt là kiểu như thế nào?"
Thẩm Sở Sở quay đầu lại nhìn cô gái có trái tim hồng mọc trên đầu, nói: "Nếu như cô một ngày nào đó thật sự thấy được chủ blog này, cô muốn hỏi vấn đề gì?"
Cô gái nhìn sang Thẩm Sở Sở, không hề do dự mà nói: "Tất nhiên là hỏi cô ấy xem chồng tương lai của tôi là ai, bao giờ mới có thể gặp anh ấy a! Tôi năm nay đều đã 26 rồi, một lần yêu đương cũng chưa có. Thật không biết là sự chờ đợi của bản thân rốt cuộc có ý nghĩa hay không."
Thẩm Sở Sở kinh ngạc nhìn cô gái vô cùng dễ thương này, hỏi: "Cô năm nay đã 26 tuổi rồi sao, hoàn toàn nhìn không ra."
Cô gái cười ngọt ngào nói: "Đúng vậy, 26 tuổi rồi, đây chắc là có liên quan tới nghề nghiệp của tôi, vì thế mới có vẻ trẻ như vậy. Chẳng qua là, nhìn trẻ cũng không tốt a, trong công việc, người khác sẽ không coi bạn là đương sự đâu." Nói đến vế sau, biểu tình trên mặt cô gái liền có chút không vui.
Thẩm Sở Sở an ủi nói: "Không quan trọng, chờ thành tích của cô càng ngày càng tốt, sẽ không có ai dám coi thường cô."
Cô gái cười đứng dậy, nói: "Cô nói đúng, tôi muốn làm càng tốt hơn nữa. Vừa xong đã bị giục rồi, tôi bận đi trước. Lát nữa gặp nhé!"
Nói xong, cô gái liền rời khỏi đây.
Thẩm Sở Sở nhìn theo bóng lưng của cô gái trẻ, có chút không hiểu lắm hàm ý của câu lát nữa gặp. Nghĩ lại, chắc là cô gái này là nhân viên công tác phụ trách thử kính, vì vậy cũng không còn băn khoăn nữa. Nghĩ tới mơ ước vừa rồi của cô gái, cô quyết định lát nữa mà gặp lại thì thêm Weibo của cô ấy.
Hai mươi phút sau, Thẩm Sở Sở nhìn vào tin nhắn Vương Thiến gửi tới, cũng rời khỏi thang bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!