Chương 46: (Vô Đề)

Sau khi Thẩm Sở Sở đóng cửa lại, cảm thấy tim mình vẫn còn đang đập thình thịch. Đây là một loại cảm xúc rất lạ lẫm, có chút cảm giác nói không rõ. Nhiệt độ còn lưu lại trên tay nhắc nhở cô là mọi việc vừa rồi không phải là ảo tưởng, là thật sự có tồn tại.

Lại nhìn vào chiếc hộp trong tay, Thẩm Sở Sở lật ngược lại xem một cái, không thấy có logo. Mở ra xem, bên trong là một sợi dây bạc mỏng, mặt trên khắc mấy viên kim cương nhỏ. Thẩm Sở Sở vừa nhìn liền thích các vòng tay này. Đem lật hết bên trong hộp lên, lại nhìn vào chiếc vòng tay, vẫn không tìm được logo. Thẩm Sở Sở nghĩ thầm, chẳng lẽ thật sự là giống như Hàn Hành Ngạn nói, đây là anh ta tiện tay mua sao?

Sau khi xem xét một lúc, Thẩm Sở Sở bỏ sợi dây vào lại.

Chiều hôm sau, kết quả điều tra của Hồng Mao đã có, anh ta ở Weibo công bố một số bằng chứng. Tuy là vẫn có một số dân mạng không tin lắm vào tính chân thực của chuyện này, nhưng tối thiểu là đại đa số người là tin rồi.

Vào thời điểm này, Tôn Huy lại phát một tuyên bố thanh minh trên Weibo.

{Tôn Huy V}: "Ta và Tân Tân là vào sau khi đối phương ly hôn mà quen biết, đây là sự thật không thể thật hơn. Không cần biết những thứ như chân tướng cũng được, như người làm chứng cũng được, lời các ngươi nói tuy là có người sẽ tin, nhưng sự thật chính là sự thật, chúng ta không thẹn với lương tâm.

Thực ra mà nói, nếu như sớm biết được có một ngày sẽ gặp phải Tân Tân, ta sẽ không kết hôn sớm như vậy. Người mà, đời này có thể gặp được một người mình thích không dễ dàng, từ ngày gặp được Tân Tân, ta mỗi ngày đều luôn cảm ơn trời cao đã đem cô ấy đến bên ta.

Người làm chuyện này, ta biết ngươi là ai, cũng biết ngươi đang muốn gì. Ta vốn là đã âm thầm chuẩn bị luật sư, kết quả là Tân Tân không muốn để cho ta kiện ngươi, bởi vì cô ấy cảm thấy ngươi cũng coi như một người đáng thương, cầu mà không được. Vì vậy, sau này cứ sống mà nhìn ta và Tân Tân chung sống hạnh phúc qua mỗi ngày đi. [Mỉm cười]"

Quách Tân nhìn thấy Weibo mà Tôn Huy phát, cuối cùng cũng yên tâm, nói: "Tính toán với cô ta cũng chẳng có gì hay, cô ấy cũng là người đáng thương, nếu như không phải là thích phải anh, cũng chưa chắc sẽ làm chuyện như vậy. Hơn nữa chúng ta tính toán với cô ấy cũng chưa chắc có thể kiện thắng cô ấy, nói không chừng đến cuối cùng người chịu thiệt vẫn là chúng mình.

Dù sao thì người ta có hậu đài, không giống với những người như chúng ta."

Tôn Huy nhìn vào vợ mình, thương tiếc nói: "Haiz, đều trách anh. Cũng là anh vô dụng."

"Chuyện này sao có thể trách anh được? Người làm chuyện sai là cô ấy, cũng chẳng phải anh. Hơn nữa, chúng ta không giống với kiểu người như cô ấy, có những lúc, vị trí quá cao ngược lại lại nhìn không rõ được bản thân."

Trần Mộng nhìn thấy bài Weibo đăng, cầm cái ly trong tay ném hết sức vào tường. Khi trước rõ ràng là cô biết Tôn Huy trước, kết quả Tôn Huy lại thích một Quách Tân không có chỗ nào bằng được cô. Nhiều năm nay, không cần biết cô làm cái gì, hai người này đều gắn bó như keo như sơn. Một thời gian trước, cô không dễ gì mới tìm được nhược điểm của Quách Tân, định dựa vào đó để yêu sách cô ta, cũng muốn làm cho Tôn Huy nhìn được rõ khuôn mặt thật của cô ta, kết quả, cô vẫn là tính sai!

Hơn nữa, Tôn Huy bỗng dưng không ngại chủ động phơi bày ra tài liệu đen là bản thân đã từng kết hôn trước đó để vì Quách Tân ngăn lại lời ong tiếng ve từ bên ngoài! Hai người này thật là!

"Chị... chị Mộng." Trợ lý thận trọng gọi Trần Mộng.

Trần Mộng mạnh mẽ quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn vào trợ lý của mình, tức giận nói: "Mắt cậu mọc ở đâu rồi, không thấy tôi đang bận à, còn không cút mau!"

Trợ lý co lại một chút, yếu ớt nói: "Là... chị Triệu để tôi đến nói với chị một tiếng, đại chế tác kia lại quay lại tìm Quách Tân rồi."

Trần Mộng vừa nghe lời này, tức đến mức đem tất cả mọi thứ trên bàn gạt xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Quách Tân!"

Sau khi tự hỏi năm phút, Trần Mộng gọi điện cho người đại diện của mình, nghe được người đại diện trả lời khẳng định lại, Trần Mộng có chút phiền chán cúp luôn điện thoại.

Tiếp theo, cô ta liền gọi một cuộc điện thoại khác.

"Alo, thư ký Tiền, lão Đổng đã trở lại chưa?"

Nghe được đáp án phủ định, Trần Mộng buồn bực ngắt điện thoại.

******

Rất nhanh, thời gian thử kính của Thẩm Sở Sở liền tới.

Thu thập xong xuôi, lúc định ra ngoài, Thẩm Sở Sở đột nhiên nhìn thấy chiếc hộp hôm trước cô để trên bàn. Nhìn vào cổ thay trống rỗng của mình, nghĩ tới chiếc vòng tay kia cũng không có logo gì, liền đi tới lấy ra đeo lên. Dây chuyền bạc khắc những viên kim cương nhỏ vụn phối với làn da trắng nõn, nhìn có vẻ rất đẹp mắt.

Kết quả, vừa mở cửa liền nhìn thấy trước cửa thang máy có một người đang đứng chờ. Chỉ thấy người đó mặc tây trang đen, cao lớn vững chãi, người không biết có thể sẽ nghĩ anh ta là người mẫu ở đâu tới.

Người mẫu đó dường như nghe được tiếng động, quay đầu nhìn một cái. Gương mặt vốn đạm mạc lúc này cũng mang theo chút ấm áp.

Thẩm Sở Sở nhìn thấy ánh mắt của Hàn Hành Ngạn, lập tức kéo kéo tay áo của mình.

Hàn Hành Ngạn vô thức hướng tới cổ tay của Thẩm Sở Sở, chỉ thấy ở đó có chút màu bạc. Anh liếc mắt liền nhận ra đó là chiếc vòng anh tặng Thẩm Sở Sở trước đó. Nhìn thấy Thẩm Sở Sở đeo lên, anh không nhịn được mà nói: "Rất đẹp."

Nếu đã bị người ta phát hiện rồi, Thẩm Sở Sở cũng dứt khoát không che giấu nữa, nói: "Cám ơn Hàn tổng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!