Trong lúc dùng bữa, Thẩm Sở Sở liền phát hiện, lễ nghi trên bàn ăn của Hàn Hành Ngạn hoàn mỹ đến mức khiến cho người ta không soi ra được tẹo lỗi nào. Tay cầm dao dĩa vừa thon vừa dài, dường như thứ cầm trong tay không phải là dao dĩa mà là một tác phẩm nghệ thuật.
Còn cô thì sau khi làm việc cả ngày, bữa trưa chỉ ăn một bát mì úp, sớm đã đói đến mức bụng dán vào lưng rồi. Vì thế, sau khi cứ lặng lẽ quan sát Hàn Hành Ngạn hai mươi phút, cô như là càng nhìn càng đói. Rốt cuộc, cô không kiên trì nổi nữa, tăng tốc độ ăn.
Trời đất bao la, vẫn là lấp đầy bụng quan trọng nhất.
Sau đó, Hàn Hành Ngạn đã ăn được kha khá liền nhìn sang Thẩm Sở Sở ở phía đối diện giống như một con chuột nhỏ vậy, từng thìa từng thìa một nhồi thức ăn vào miệng, hai má phồng lên, nhìn thật đáng yêu.
Trọng điểm là, anh cứ nhìn mãi, không biết vì sao, lại cảm thấy có chút đói.
Vì thế lại gọi nhân viên phục vụ tới, gọi thêm hai món ăn và một phần tráng miệng.
Thẩm Sở Sở thấy thế, tốc độ nhai chậm lại, chờ lúc phục vụ rời đi, hơi đỏ mặt nhìn vào Hàn Hành Ngạn nói: "Tôi có phải là ăn nhiều quá không."
Hàn Hành Ngạn lắc đầu, nói: "Không phải, là tôi ăn chưa no." Nói xong, thấy ánh mắt Thẩm Sở Sở hơi có chút xấu hổ, anh lại hối hận.
Quả nhiên, liền nghe thấy Thẩm Sở Sở nói: "Xin lỗi Hàn tổng, tôi nên gọi nhiều hơn chút."
"Không đâu, là tôi ăn trưa quá ít thôi."
Chờ ăn xong món chính và dùng một chút đồ uống, Thẩm Sở Sở mới nhận ra là mình hôm nay ăn hơi nhiều. Bụng đã phồng lên rồi. Nghĩ tới Trần Tây Lệ nói đã nhận cho cô một bộ phim, cô lại cảm thấy mình quá tham ăn rồi, không biết phải mất bao lâu mới có thể giảm được lượng calo đã ăn vào hôm nay.
Khi Thẩm Sở Sở nghĩ tới đi trả tiền, lại bị người ta cho biết tiền đã được thanh toán rồi, cô kinh ngạc nhìn sang Hàn Hành Ngạn. Hàn Hành Ngạn đứng thẳng người dậy, nói: "Làm gì có chuyện để cho phụ nữ trả tiền."
Thẩm Sở Sở cả mặt bối rối, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Hàn Hành Ngạn.
Cho đến khi ngồi vào xe của Hàn Hành Ngạn, Thẩm Sở Sở vẫn còn đang lưỡng lự, nói: "Hàn tổng, ngài giúp tôi, lại mời tôi ăn cơm, cái này cũng quá là cho qua được."
Hàn Hành Ngạn lại giống như đang chờ câu này của Thẩm Sở Sở vậy, nói: "Không quan trọng, cô có thể lại mời lại mà."
Thẩm Sở Sở liền ngơ ngác, nhìn vào dáng vẻ nghiêm túc lái xe của Hàn Hành Ngạn, cả nửa ngày mới hồi thần, nói: "... Được. Cơ mà, nói như vậy hình như là phải mời hai bữa mới đủ. Trả lại ngài một bữa, lại mời một bữa."
Hàn Hành Ngạn thuận theo ý người mà nói: "Ừm, vậy thì mời hai bữa."
Thẩm Sở Sở cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm, nhưng nghĩ tới lời này là tự mình nói ra, chỉ có thể nói: "A, được. Chờ ngài có thời gian tôi sẽ mời."
Hàn Hành Ngạn nghe thế khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
Thẩm Sở Sở ngồi tại ghế ảo não một lúc, nhìn thấy phương hướng lộ trình của Hàn Hành Ngạn, lúc này mới nghĩ ra mà nhắc anh: "Hàn tổng, tôi không ở chỗ kia nữa, tôi hôm nay chuyển tới khu Lê viên rồi. Hay là ngài cho tôi xuống ở giao lộ phía trước tôi tự về."
Hàn Hành Ngạn trong lòng chấn động, nói: "Ồ? Thế sao, khéo vậy, tôi hôm nay cũng ở bên đó, vừa lúc cùng đi."
"A?" Thẩm Sở Sở nghĩ thầm, phía Lê viên hình như cách Tập đoàn Hàn thị hơi xa. Cô nhớ lần trước Hàn Hành Ngạn nói nơi bản thân sống nằm ngay gần khu nhà cô ở trước đây.
Đối mặt với chất vấn của Thẩm Sở Sở, Hàn Hạnh Ngạn lại không giải thích thêm gì. Chỉ là, lúc thấy Thẩm Sở Sở không ngừng động tác xoa bụng, hỏi: "Cô Thẩm, có cần dừng xe đi mua chút thuốc không?"
Bàn tay đang xoa bụng của Thẩm Sở Sở ngừng lại, ngại ngùng cười nói: "Không, không cần đâu, tôi lát nữa đi lại liền ổn thôi." Ăn đến mức như thế này vẫn là không cần để cho Hàn tổng cao lãnh biết được.
"Ừ." Hàn Hành Ngạn vẻ mặt nhàn nhạt như đã hiểu rõ đáp lời.
Thẩm Sở Sở nhìn thấy biểu cảm của Hàn Hành Ngạn, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào. Nhìn là biết, Hàn tổng khẳng định đã đoán được lý do cô xoa bụng rồi.
Nửa tiếng sau, hai người đến được khu căn hộ Lê viên. Hàn Hành Ngạn vửa định dừng xe ở hầm để xe, Thẩm Sở Sở liền nói: "Hàn tổng, ngài cho tôi xuống trước đi, tôi đi dạo. Lát nữa lên sau."
Hàn Hành Ngạn cho xe dừng ở bên đường, nói: "Mạo muội hỏi một câu, cô Thẩm là có chuyện gì muốn đi làm sao?"
Thẩm Sở Sở nghĩ trong lòng, chuyện cô ăn nhiều Hàn Hành Ngạn cũng đã biết rồi, cũng chẳng có gì mà phải giấu nữa. Cho nên đã vỡ rồi cho vỡ luôn, nói: "Tôi hôm nay ăn nhiều quá, muốn đi tản bộ."
Hàn Hành Ngạn nghe xong lại khởi động xe, nói: "Thật trùng hợp, tôi cũng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!