Chương 39: (Vô Đề)

Hàn Hành Ngạn nghe được lời của Thẩm Sở Sở, biểu tình trên mặt có một giây lát bị nứt ra. Anh từ từ nhìn sang Thẩm Sở Sở, đôi mắt đen trầm khiến cho người ta nhìn không ra cảm xúc bên trong.

Thẩm Sở Sở vô thức mà ngừng thở, cô đột nhiên có chút sợ hãi nghe được đáp án.

"Đã muộn rồi, cô Thẩm nghỉ ngơi sớm đi."

Thẩm Sở Sở bỗng thở phào, một lần nữa tạm biệt với Hàn Hành Ngạn, sau đó mở cửa xuống xe. Cho đến lúc vào đến thang máy, Thẩm Sở Sở mới đột nhiên nghĩ tới, cô hình như không hề nói cho Hàn Hành Ngạn cô đang ở đâu. Cho nên, Hàn Hành Ngạn làm sao mà biết được nhỉ?

Giơ tay lên xem một chút thời gian, bây giờ mới hơn tám giờ, chỗ nào rất muộn chứ...

Buổi tối trước khi đi ngủ, Thẩm Sở Sở nghĩ tới lúc Hàn Hành Ngạn giục cô xuống xe, liền cảm thấy anh là đang giấu đầu hở đuôi. Chẳng có lẽ, tối hôm đó không phải là người khác chiếm tiện nghi của cô, mà là cô khinh bạc Hàn Hành Ngạn?

Nghĩ tới loại khả năng này, Thẩm Sở Sở mạnh mẽ mở ra đôi mắt đang nhắm, nhìn chằm chằm vào căn phòng tối đen. Nghĩ tới tối hôm nay nhìn thấy sườn mặt của Hàn Hành Ngạn, mặt cô đỏ bừng. Vội vàng kéo cái chăn chưa tới ngực lên quá đầu. Thật sự là không có mặt mũi gặp người nữa!

Mà Hàn Hành Ngạn, chuyện đầu tiên sau khi về đến phòng chính là tháo thắt lưng, cởi quần ra, ném thẳng vào thùng rác.

Anh đã nhịn rất lâu rồi, nếu như không phải là vì đưa Thẩm Sở Sở, anh hẳn là đầu tiên sẽ về nhà ném cái quần này đi.

Sau khi tắm xong, nhìn thấy cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, Hàn Hành Ngạn cau mày gọi lại.

"Con trai à, Trương tiểu thư hôm nay thế nào?" Giọng nói của mẹ Hàn rõ ràng truyền qua điện thoại đến.

Hàn Hành Ngạn nghĩ tới chuyện tối nay, cảm thấy chân mình cứ như là bị rắn độc cắn vậy, cả người khó chịu. Nhịn xuống loại xung động muốn đi tắm lại lần nữa, anh nói: "Mẹ, chúng con đại khái là không hợp lắm."

Mẹ Hàn thất vọng nói: "Sao mà không hợp, Trương tiểu thư người ta gia thế tốt, người cũng đẹp. Tình cảm ấy mà, đều là từ từ tiếp xúc mà ra thôi."

Hàn Hành Ngạn nghĩ thầm, cảm tình có phải là từ từ tiếp xúc mà ra hay không anh không biết, anh chỉ biết bản thân đối với cô Trương kia có sự chán ghét sinh lý. Vừa nghĩ đến đây, anh nhận thấy mình sắp nhịn không nổi rồi, nói: "Mẹ, con buổi tối còn có việc phải làm, ngài trước tiên đừng có lo lắng chuyện hôn nhân đại sự của con trai nữa.

Không vội."

Bất kể sự cản trở của mẹ Hàn, Hàn Hành Ngạn cúp điện thoại, sau đó lại đi tắm một lần.

******

Sáng hôm sau, Thẩm Sở Sở hiếm thấy mà mang theo một đôi quầng thâm mắt.

Vương Thiến lúc đến đưa cơm nhìn thấy dáng vẻ phờ phạc ỉu xìu sắc mặt tiêu điều, lo lắng hỏi: "Sếp, chị làm sao thế?"

Thẩm Sở Sở hữu khí vô lực nói: "Người thân đến rồi."

Vương Thiến vừa nghe thế, nghi hoặc nói: "Chị bình thường không phải không đau sao? Lần này có phải là quay phim mệt quá, có cần em đi mua đường đỏ hay thuốc không?"

Thẩm Sở Sở nằm ở trên sô pha, hữu khí vô lực mà nói: "Không cần, lần này cũng không đau, chính là có chút không thoải mái."

Thẩm Sở Sở nghĩ thầm, mấu chốt không phải là thân thể không thoải mái, mà là trong lòng không thoải mái. Cô tối qua mơ một giấc mơ vô cùng đáng xấu hổ. Lúc đầu cảnh trong mơ vẫn là vô cùng đẹp đẽ, cô mơ đến lúc học đại học, Trình Tuân đang dạy bù Quản lý rủi ro tài chính cho cô, kết quả vừa quay đầu, cô phát hiện người giảng đề cho cô biến thành Hàn Hành Ngạn.

Cô còn nhân lúc anh đang ngủ mà hôn anh, sau đó không biết như thế nào hai người hôn đến mức khó mà tách ra. Lúc này, cô cảm thấy tim mình bắt đầu đập dữ dội. Đập rồi đập, đến dạ dày cũng bắt đầu có cảm giác hội tụ đan điền. Sau đó cô chính là bị dọa tỉnh, phát hiện dì cả nhà mình đến rồi...

Thành thật mà nói, đây vẫn là cô từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên mơ một giấc mơ thế này. Trước đây nghe người ta nói sẽ mơ những giấc mơ như thế này, cô còn cảm thấy mới lạ. Kết quả hôm nay cô tự mình liền mơ thấy rồi. Chẳng lẽ là vì cô lớn tuổi rồi, nên tìm bạn trai sao?

Chỉ là, bạn trai cô rốt cuộc là ai đây? Chồng tương lai của cô lại là ai đây?

Chờ sau khi Vương Thiến đi khỏi, Thẩm Sở Sở đứng ở trước gương, nhìn chằm chằm vào chính mình. Chỉ là, như thường lệ, cô nhìn đến mấy phút, trên đầu cô cũng không xuất hiện gì cả.

Trước đây cô còn không cảm thấy gì, nhưng bây giờ, không biết là vì lời nói hôm qua của Hàn Hành Ngạn, hay là bởi vì con gái đến kỳ tương đối đa sầu đa cảm, Thẩm Sở Sở nhận thấy vạn phần uể oải đứng lên.

Cô có thể nhìn được nhân duyên của tất cả mọi người, lại duy nhất chính mình nhìn không ra.

Lúc vừa mới có được hệ thống, cô còn cảm thấy mình vừa tốt nghiệp đại học, không cần lo âu loại chuyện này. Nhưng sau khi đã tính cho người khác hơn nửa năm, cô bỗng nhiên đối với hôn nhân có được cách nhìn khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!