Đi đến quán cà phê mà Trình Tuân nói, Thẩm Sở Sở hít vào một hơi thật sâu. Lúc sắp đi tới vị trí của Trình Tuân, Thẩm Sở Sở phát hiện ngồi đối diện anh ta có một người phụ nữ.
Thẩm Sở Sở hơi ngạc nhiên một chút, cô vốn tưởng là Trình Tuân sẽ một mình hẹn cô tới. Thế nhưng lại là hai người sao? Cô không nhìn thấy được ngoại hình của người phụ nữ, cũng không biết người ngồi đối diện rốt cuộc là ai. Chỉ là nhìn thấy Trình Tuân có vẻ như không được kiên nhẫn.
Chuyện này có chút ý vị sâu xa nha.
Thành Tuân đã bị người phụ nữ đối diện làm phiền đến mức sắp phát hỏa rồi, lúc này, anh cuối cùng cũng nhìn thấy Thẩm Sở Sở. Bỗng nhiên có cảm giác bản thân được cứu rồi.
"Sở Sở, cô đến rồi." Nói xong câu này với Thẩm Sở Sở, Trình Tuân lại nhìn sang người phụ nữ đối diện và nói, "Xin lỗi cô, bạn gái của tôi đã đến rồi, phiền cô nhường chỗ."
Không suy nghĩ gì cả, người phụ nữ kia có chút mất hết hứng thú mà trên dưới nhìn Thẩm Sở Sở, sau đó hỏi: "Cô là bạn gái anh ta sao?"
Thẩm Sở Sở nhìn Trình Tuân, lại nhìn qua người phụ nữ xa lạ kia một lần. Cô bỗng cảm thấy mình hình như có chút không nắm được tình huống hiện tại ra sao. Vừa định nói không phải, Thành Tuân lại nói một tiếng: "Phải."
Nghe một tiếng phải này, cô gái xa lạ trên mặt có chút thất vọng. Thẩm Sở Sở cũng hơi cau mày, lúc đi ngang qua cô gái lạ, Thẩm Sở Sở nói: "Không phải, tôi không phải là bạn gái anh ta."
Cô gái lạ kia có chút thú vị mà quay đầu nhìn Thẩm Sở Sở, nói: "Ồ? Thật không?"
Thẩm Sở Sở cười nói: "Đúng, không phải. Chúng tôi là bạn học đại học, đã lâu rồi không gặp, có chuyện nên hẹn đến đây gặp mặt. Huống hồ, người đàn ông này đã có bạn gái rồi."
Trình Tuân nghe thấy lời của Thẩm Sở Sở, biểu tình trên mặt không được dễ nhìn cho lắm.
Cô gái lạ lại thấy hứng thú mà nhìn chăm chú vào Thẩm Sở Sở, sau khi cười một tiếng, nói: "Ừm, chúc các người dùng bữa vui vẻ. Đúng rồi, anh này, số điện thoại của tôi đã nói cho anh rồi, nhớ gọi điện cho tôi đấy."
Nói xong, cô ấy đặt mông ngồi lên một chiếc bàn cách đó không xa. Khi cô ấy ngồi xuống có nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Sở Sở, còn hướng cô cười cười vẫy tay.
Thẩm Sở Sở có chút bối rối mà cười, sau đó quay đầu lại, nhìn Trình Tuân lông mày sắp có thể kẹp chết một con ruồi.
Nghĩ tới cô gái vừa mới ở dưới gầm bàn lấy mũi chân cọ cọ bắp chân Trình Tuân, Thẩm Sở Sở hỏi: "Là người anh quen sao?"
Trình Tuân cả mặt ghét bỏ mà nói: "Tôi làm sao có thể quen loại nữ nhân như cô ta, chẳng qua chỉ là nhận nhầm người thân."
Thẩm Sở Sở nghĩ tới tình cảnh lúc nãy, lại cảm thấy cô gái vừa rồi chưa chắc là nhận nhầm người đâu, nói không chừng là cố ý đấy.
Tuy nhiên, không cần biết có phải là cố ý hay không, Thẩm Sở Sở đối với chuyện của người khác luôn không có lòng hiếu kỳ. Phải nói là trước buổi tụ tập bạn học, cô còn có chút ảo tưởng với Trình Tuân, nhưng bây giờ những ảo tưởng đó đã biến mất gần như không còn. Dù sao, Trình Tuân hiện nay đã có bạn gái, hơn nữa bọn họ cũng sẽ kết hôn trong vài năm tới.
Cô vốn là không muốn đến.
Trước đây, lúc quay phim ở Hoành Điếm, Trình Tuân đã từng gọi đến mấy lần. Cô vẫn luôn từ chối, chỉ là dù sao ngày trước cũng là bạn học bốn năm đại học. Trước một yêu cầu bình thường như vậy, Thẩm Sở Sở vẫn là đồng ý đến.
Nghĩ đến đây, Thẩm Sở Sở quay đầu lại nói trực tiếp về chuyện này: "Phải rồi, anh lần này tìm tôi có việc gì sao?"
Trình Tuân thấy Thẩm Sở Sở không còn nhắc tới chuyện vừa xong, cũng không muốn lại nói đến sự tình cờ ngoài ý muốn đó nữa. Nghĩ tới mục đích đến đây hôm nay, anh ta ngừng lại vài giây, nói: "Lần này muốn nói xin lỗi với cô, chuyện lần trước là tôi quá phận."
Thẩm Sở Sở không nghĩ tới, Trình Tuân hôm nay đến để xin lỗi, hơi ngoài ý muốn mà nhìn anh ta. Nghĩ tới chuyện mà Trình Tuân đã làm, đã nói hôm đó, Thẩm Sở Sở cũng không muốn so đo cùng anh ta nữa, nói: "Không sao, anh không cần phải xin lỗi."
Bởi vì quan điểm của mọi người là bất đồng. Không cần thiết vì loại chuyện như vậy mà xin lỗi. Sau khi tốt nghiệp, công việc khác nhau cũng đã sớm tạo nên tính cách và suy nghĩ của mỗi người khác nhau. Cô không cần thiết phải đi thay đổi quan điểm của người khác. Chỉ là, những người nói mà không suy nghĩ như vậy cô sẽ không thường xuyên tiếp cận là được.
Thẩm Sở Sở nói cái gì Trình Tuân đều không nghe được rõ, nghĩ tới lời định nói tiếp theo, tay Trình Tuân hơi ướt mồ hôi, trong lòng cũng căng thẳng không chịu được.
Giữa hai người cứ thế im lặng vài phút, sau đó Trình Tuân lấy hết can đảm nói: "Đúng rồi, tôi muốn nói cho cô, thực ra năm đó tôi có kẹp một tờ giấy nhớ trong cuốn sách Quản lý rủi ro tài chính, cô có muốn biết trên đó viết gì không?"
Thẩm Sở Sở nhìn vào biểu tình nghiêm túc của Trình Tuân, trong lòng có chút căng thẳng mơ hồ. Cô cứ cảm thấy hình như có chuyện gì mà cô đã bỏ lỡ...
"Trên đó viết cái gì vậy?"
Trình Tuân nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh nói: "Viết..."
Còn không kịp chờ Trình Tuân nói ra, Thẩm Sở Sở liền cảm thấy được bên cạnh mình có người đang đứng, hơn nữa ánh mắt của người đó đang nhìn vào cô. Cô vô thức quay đầu nhìn một cái, trong giây lát, mắt hơi mở to hơn một chút, trên mặt cũng mang theo nụ cười: "Hàn tổng, thật khéo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!