Chương 35: (Vô Đề)

Tôn Bích Vân ngồi một bên thấy được, nhanh chóng kéo tay áo của chồng, thấp giọng nói: "Lão Thường, em thấy Sở Sở hôm nay khả năng là có tâm sự gì đó, hoặc là thân thể không thoải mái, hay là ngày mai lại quay đi. Cô ấy chỉ là một tân nhân, anh đừng dọa cô ấy."

Nghe Tôn Bích Vân nói, Thường đạo diễn nhịn rồi lại nhịn, vẫn là nhịn không được. Cuối cùng vẫn là bạo phát. Ông hướng về phía Thẩm Sở Sở hét: "Thẩm Sở Sở, cô nghĩ cái gì thế? Cô đây là đang quay phim, diễn phim là công việc thần thánh biết bao, cô sao có thể đối đãi với chức nghiệp của cô như vậy, cô sao có thể không tôn trọng nó!

Nếu như không muốn làm diễn viên, nhanh chóng rời khỏi chỗ này."

Lời của Thường đạo diễn vừa nói ra, hiện trường lặng ngắt như tờ, mọi người một câu cũng không dám nói.

Thẩm Sở Sở nhắm mắt, thở sâu một hơi. Dần dần đi tới trước mặt Thường đạo diễn, tội lỗi nói: "Xin lỗi, đạo diễn, trạng thái của tôi hôm này không tốt."

"Cô xin lỗi không phải là tôi, là công việc này. Cô quay về suy nghĩ lại cho tốt, cảnh này ngày mai lại quay."

Thẩm Sở Sở nghe thấy ngày mai lại quay, ngẩng đầu lên ngay lập tức. Không thể ngày mai quay được, cô ngày mai còn có chuyện vô cùng quan trọng phải làm. Cô vừa muốn mở miệng nói với Thường đạo diễn là lát nữa có thể quay, kết quả Thường đạo diễn đã công bố với nhân viên công tác bên cạnh quyết định này.

Tôn Bích Vân nhìn thấy biểu tình của Thẩm Sở Sở, vỗ vỗ vai cô, nói: "Không sao đâu, diễn kịch là một chuyện lâu dài, không cần phải gấp, từ từ đến. Có tâm sự gì cũng có thể nói với tôi, tôi và cha mẹ cô tuổi tác cũng không lệch nhiều, nếu như phải chịu ủy khuất gì, cũng đến nói với tôi."

Thẩm Sở Sở nhìn một Tôn Bích Vân dịu dàng như vậy, hiểu ý người như vậy, tình cảm trong lòng liền càng thêm phức tạp. Tâm tư của cô, là không thể nói cho bất kỳ ai. Cô dù sao cũng không thể nói thẳng không lo cho người ta, ngươi ngày mai sẽ gặp nguy hiểm, sẽ có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống đánh chết ngươi.

Vậy ngươi khiến cho người ta làm thế nào để tránh nó? Huống hồ, Thẩm Sở Sở không hề biết vật trên trời rơi xuống này rốt cuộc là sẽ xuất hiện ở chỗ nào. Ngộ nhỡ cô khuyên người ta ở lại khách sạn, đừng ra cửa, kết quả vật đó lại ở khách sạn thì sao?

Nghĩ đến đây, Thẩm Sở Sở thở dài, những loại chuyện như thế này chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.

"Không sao ạ, Tôn tỷ, em ngày mai nhất định sẽ quay phim thật tốt."

Tôn Bích Vân cười an ủi: "Ừm, vậy cô hôm nay chuẩn bị cho tốt."

Buổi tối lúc đi ngủ, Thẩm Sở Sở còn đang tự hỏi về việc sẽ xảy ra vào sáng mai. Chuyện này càng nghĩ càng là ngủ không nổi. Sau đó cuối cùng mơ mơ hồ hồ mà ngủ, sáng sớm hôm sau tỉnh lại đã hơn bảy giờ rồi. Vừa nhìn thấy thời gian trên điện thoại, Thẩm Sở Sở lập tức từ trên giường bò dậy. Mở điện thoại xem qua nhóm chat Weixin của tổ kịch, phát hiện Tôn Bích Vân đã đến phim trường rồi.

Lúc Vương Thiến đi qua đã thấy Thẩm Sở Sở thu thập xong xuôi muốn đi ra, bồn chồn hỏi: "Sếp, hôm qua Thường đạo diễn nói mười giờ mới đến cảnh của chị mà, chị hôm nay sao lại dậy sớm thế?"

Thẩm Sở Sở nhanh chóng đi giày, nói: "Không kịp giải thích nữa, lấy đồ ăn đem đến phim trường đi."

Cả đường đi, Thẩm Sở Sở luôn không ngừng giục tài xế nhanh hơn chút. Chờ đến phim trường, cô tìm kiếm địa cả điểm quay phim, cũng không nhìn thấy bóng dáng Tôn Bích Vân. Lúc này, lòng cô bắt đầu hoảng hốt. Người rốt cuộc là đi đâu mất rồi, chẳng lẽ...

Nghĩ đến đây, Thẩm Sở Sở nhất thời thấy ghét bỏ chính mình. Đều tại cô hôm qua không nhắc Tôn Bích Vân, nếu như cô có nhắc, chuyện thế này nói không chừng sẽ không xảy ra.

Đang lúc Thẩm Sở Sở ăn năn hối hận, Tôn Bích Vân đi tới từ sau lưng Thẩm Sở Sở, cười hỏi: "Sở Sở, tôi nghe tiểu Vương nói cô đang tìm tôi, có chuyện gì sao?"

Thẩm Sở Sở quay đầu nhìn Tôn Bích Vân phía sau, lập tức giơ tay lên lau nước mắt trên mặt, nói: "Cùng không có chuyện gì, chính là vừa rồi không thấy Tôn tỷ, vì vậy tìm thôi."

Tôn Bích Vân thấy nước mắt trên mặt Thẩm Sở Sở cau mày, thấp giọng hỏi: "Sở Sở, là phát sinh chuyện gì sao?"

Thẩm Sở Sở lắc đầu, nói: "Không có, Tôn tỷ, chuyện gì cũng không có."

"Vậy cô sao lại khóc, lại bị Thường đạo diễn của các cô phê bình sao?" Tôn Bích Vân hỏi dò.

Thẩm Sở Sở trước tiên lắc đầu, sau đó ngừng lại. Dứt khoát thuận theo chủ đề này, nói: "Không có, tôi hôm nay còn chưa gặp Thường đạo diễn. Là vấn đề của bản thân tôi. Tôi cứ mãi diễn không tốt, vì vậy nghĩ tới hôm nay còn phải quay phim áp lực có chút lớn."

Tôn Bích Vân vừa nghe nguyên nhân này, liền yên tâm, nói: "Vì thế cô đến tìm tôi là muốn nói chuyện với tôi, giảm áp lực hả? Cô giờ có vội quay phim không, nếu như không vội, hai chúng ta tìm một chỗ nói chuyện."

Thẩm Sở Sở vừa định đáp lời, lúc này, có một nhân viên công tác đi tới, nói với cô: "Sở Sở, đạo diễn nói quay sớm nửa tiếng, chín rưỡi bắt đầu quay cành đó của cô, bây giờ bảo cô đi hóa trang."

Tôn Bích Vân nghe xong, nói với Thẩm Sở Sở: "Tôi đi cùng với cô qua đó, lúc đi đường còn có thể nói chuyện."

Do dự một lát, Thẩm Sở Sở vẫn là nói một tiếng: "Được."

Nếu như theo tính cách trong dĩ vãng của Thẩm Sở Sở, cô tuyệt đối sẽ nói ra loại lời đó, dù sao cũng trì hoãn đến thời gian của người khác. Nhưng, bởi vì Thẩm Sở Sở biết hôm này là tử kỳ của Tôn Bích Vân, vì vậy muốn một bước không rời mà nhìn cô ấy. Cô không muốn mở trừng mắt mà nhìn Tôn Bích Vân đột nhiên mất đi.

Chờ đến lúc Thẩm Sở Sở bắt đầu quay phim, Tôn Bích Vân mới đi tới bên cạnh Thường đạo diễn ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!