Đúng lúc Thẩm Sở Sở đang ngơ ngác, có người đem điện thoại của cô nhặt lên.
"Tiểu cô nương, cô vẫn là người mới hả, vừa vào tổ? Tôi hình như trước đây chưa từng thấy qua cô." Tôn Bích Vân cười nói.
Thẩm Sở Sở nhìn thấy người trước mặt, ngây ra một giây mới phản ứng lại. Sau khi ổn định lại tinh thần, miễn cưỡng nặn ra một ý cười, nói: "Vâng ạ, sáng nay vừa mới vào tổ."
Tôn Bích Vân lúc này cũng không có việc gì, vì thế ngồi cạnh Thẩm Sở Sở, cười nói: "Cô không cần phải căng thẳng, tôi tuy rằng là vợ của Thường đạo diễn của các cô, nhưng tôi dịu dàng hơn anh ấy nhiều."
Thường đạo diễn hình như nghe thấy tiếng nói bên này, nhìn về phía này một cái. Thẩm Sở Sở vội vàng cúi đầu, nói: "À, tôi không căng thẳng."
"Không căng thẳng cô cúi đầu làm gì?" Tôn Bích Vân cười nói.
"A? Tôi..." Thẩm Sở Sở ngẩng đầu lên, vô thức nhìn qua phía Thường đạo diễn, thấy Thường đạo diễn không còn nhìn bên này, Thẩm Sở Sở thở phào.
Sau đó, cô liền nghĩ tới nội dung vừa xem được. Cô nhìn sang người đang mang theo ý cười trước mắt, âm thầm mở ra hệ thống của cô ấy, thuận thế tra một chút, so với những người mà bản thân thấy hồi trước chính là y như nhau, không có xuất hiện mục thời gian tang ngẫu.
Lại nghĩ tới trong hệ thống nhân duyên của Thường đạo diễn chỉ có một đối tượng kết hôn, vậy thời gian tang ngẫu xuất hiện hẳn là thời gian chết của Tôn Bích Vân. Nghĩ đến loại khả năng này, Thẩm Sở Sở tim đập nhanh muốn nhảy ra ngoài.
Tôn Bích Vân thấy sắc mặt Thẩm Sở Sở không được tốt lắm, đem điện thoại vừa nhặt được trả lại cho cô, nói: "Em đây là làm sao thế, người có chỗ nào không thoài mái sao?"
Thẩm Sở Sở nghe thấy lời nói này, hồi lại thần, nói: "Không sao, không sao, tối qua không ngủ ngon." Nói vậy, liền từ trong tay Tôn Bích Vân nhận lại điện thoại của mình, nhỏ giọng cảm ơn.
Tôn Bích Vân bản thân không phải là người trong giới giải trí, nhưng bởi vì chồng nên cũng quen thuộc với mấy chuyện trong giới, cô đối với tâm tư của diễn viên ở trước mắt này cũng có chút hiểu được. Vì vậy, thông cảm mà nói: "Bây giờ áp lực làm diễn viên rất lớn, phải học được cách điều chỉnh tâm tình của chính mình.
Đừng ép bản thân quá."
Thẩm Sở Sở nghe giọng nói dịu dàng của Tôn Bích Vân, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, nói: "Ưm, tôi sau này sẽ chú ý."
"Thường đạo diễn của các cô ấy mà, thực ra là người khá tốt, đối với những người mới như các cô cũng rất chiếu cố. Chẳng qua là có lúc lời nói không được dễ nghe. Rất nhiều người đều sợ ông ấy." Tôn Bích Vân nhìn vào Thường đạo diễn mà nói.
Thẩm Sở Sở vội lắc đầu, nói: "Không có, tôi cảm thấy Thường đạo diễn là người rất tốt, đối với người mới bọn tôi rất để tâm. Có thể có được đạo diễn như vậy chỉ điểm một chút là vinh hạnh của chúng tôi. Lần trước ở công ty, sau khi Thường đạo diễn chỉ điểm cho tôi, đối với tôi có lực kích phát rất mạnh."
Tôn Bích Vân nghe những lời Thẩm Sở Sở nói, quay đầu, trên mặt đều là biểu tình hiếu kỳ, hỏi: "Cô là công ty quản lý nào thế, Bit Media?"
Thẩm Sở Sở gật đầu, nói: "Đúng, tôi và Thường đạo diễn là cùng một công ty ạ."
Tôn Bích Vân nghe được lời này, ý cười trên mặt càng sâu, nói: "Hóa ra là cùng một công ty với lão Thường, người mới vừa được ký hợp đồng phải không, tôi hình như trước đây chưa từng thấy cô. Xinh đẹp như cô, nếu như đã gặp tôi khẳng định sẽ có ấn tượng."
Nghe được một mỹ nữ đầy khí chất khen bản thân là mỹ nữ, tuy là cô cũng biết đối phương hơn nửa là khách khí thôi, nhưng trong lòng vẫn là có chút vui vẻ, hơi đỏ mặt, nói: "A, tôi nửa năm trước vừa tham gia vào Bit Media."
Tiếp đó, hai người lại nói mấy chuyện về công ty và quay phim. Tôn Bích Vân thấy chồng mình đã làm việc rất lâu rồi mà chưa nghỉ chút nào, liền đi tới nhắc nhở một chút.
Thẩm Sở Sở giờ mới thở được một hơi. Nói thật, vừa rồi cô nói chuyện cùng với Tôn Bích Vân là có chút không tập trung. Dù sao Tôn Bích Vân luôn ngồi trước mặt cô, cô căn bản là không có thời gian cẩn thận xem hệ thống của cô ấy. Lúc này xung quanh không có người, Thẩm Sở Sở mới một lần nữa mở ra hệ thống nhân duyên của Thường đạo diễn.
Cô vừa rồi quá kích động, chỉ nhìn thấy thời gian tang ngẫu liền bị dọa một hồi, sau đó Tôn Bích Vân tới nói chuyện với cô, cô cũng không có thời gian xem kỹ.
Ở trong quá trình tơ hồng, phía sau thực ra nhiều hơn hai mục, cô vừa rồi kích động quá, chưa nhìn rõ xem phía sau còn có một mục [Nguyên ngân tang ngẫu]
[Thời gian tang ngẫu]: Ngày 15 tháng 9 năm 2018
[Nguyên nhân tang ngẫu]: Rơi từ trên cao xuống chết.
Nhìn thấy hai mục này, Thấm Sở Sở lại ngẩng đầu lên nhìn vào Tôn Bích Vân vừa dịu dàng nói chuyện cùng cô. Người cười đến ôn hòa như vậy, làm sao lại có thể sớm như vậy liền rời khỏi thế giới này chứ. Hơn nữa còn vì nguyên nhân đáng sợ đến thế. Xác suất nhỏ như vậy người bình thường chắc sẽ không gặp phải đâu.
Cúi đầu lật mở lịch xem, hôm nay đã là 31 tháng 8 rồi, cách thời gian tử vong của Tôn Bích Vân còn có nửa tháng. Thẩm Sở Sở nhìn vào Tôn Bích Vân hiền hòa thiên lương, trong lòng âm thầm thề, nhất định phải cứu cô ấy!
Thời gian tiếp theo, Thẩm Sở Sở mỗi ngày đều đến phim trường, lúc có cảnh quay thì sẽ quay, lúc không có cảnh liền ngồi cạnh xem người khác diễn, hoặc là, nói chuyện với Tông Bích Vân.
Tôn Bích Vân cũng cảm thấy được kỳ lạ, cô gái hôm trước lúc nói chuyện với cô còn mất tập trung mấy ngày này lại không biết vì sao, mỗi ngày đều ở trước mặt cô, nói chuyện với cô. Thực ra người như vậy trong giới giải trí có rất nhiều, rất nhiều người đều vì tìm ông nhà cô quay phim mà đến tiếp cận cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!