Chương 33: (Vô Đề)

Hàn Hành Ngạn nghĩ thầm, anh đâu có bao dưỡng Thẩm Sở Sở, hơn nữa tấm thẻ đó còn là của Thẩm Sở Sở nữa. Nếu như nói bao dưỡng, thì cũng là Thẩm Sở Sở...

"Còn không có bao dưỡng cô ấy, cô ấy cũng không phải bạn gái con."

"A, không phải bạn gái?" Mẹ Hàn thất vọng nói.

Cha Hàn rõ ràng là không đồng ý mà nhìn vợ một cái, sau đó lạnh mặt nhìn vào con trai mình, nói: "Thật sự không có sao, hay là con đang lừa chúng ta? Con đừng cho là con không thừa nhận thì ta không tra được ra."

Đối mặt với sự ngờ vực của cha mẹ, Hàn Hành Ngạn nghĩ tới chuyện phát sinh hôm đó ở quán cà phê, giải thích với họ: "Hôm đó con đúng là hẹn một nữ minh tinh đến quán cà phê, chẳng qua không phải đi bao dưỡng cô ấy, mà là trả thẻ lại cho cô ấy. Trước đó con giúp cô ấy một việc, cô ấy gửi một tấm thẻ cho con, con muốn đến trả lại người ta thôi.

Kết quả đối phương lại không nhận."

Mẹ Hàn tuyệt đối là có hứng thú với chuyện này, hỏi: "Nữ minh tinh đó là ai? Tên là gì? Mẹ có nghe qua chưa nhỉ?"

Hàn Hành Ngạn mím môi, có chút bất đắc dĩ. Anh biết mà, chỉ cần anh nói ra là mẹ sẽ truy cho đến cùng.

"Không có, là một tiểu minh tinh không nổi tiếng."

Cha Hàn mặc dù cảm thấy chuyện lần này có chút kỳ quái, nhưng vẫn là tình nguyện tin coi trai mình, bởi vì nhiều năm như vậy con trai đều không có làm ra chuyện kiểu này, lần này chắc cũng là hiểu nhầm thôi.

"Ừm, con không làm loại chuyện bại hoại đạo đức đó là được. Trong nhà cũng không phải phản đối con lấy một nữ minh tinh, nhưng mà tuyệt đối không đồng ý con có loại quan hệ nam nữ hỗn loạn!"

Hàn Hành Ngạn nghiêm túc gật đầu, nói: "Ừm, con nhớ rồi cha."

Mẹ Hàn lại vẫn tiếp tục tò mò hỏi: "Cô ấy thế mà lại gửi tiền thù lao, gửi cho bao nhiêu?"

Con trai hiện đang chưởng quản sinh ý của gia đình, trong tay không biết có bao nhiêu tiền, kết quả là giúp người lại còn có người trả thù lao sao? Chuyện như vậy cũng thật sự là lần đầu tiên nghe được. Hơn nữa còn là một cô gái trả.

Nghe mẹ nói, trên mặt Hàn Hành Ngạn hiện ra thần sắc ngại ngùng. Anh nhìn vào mẹ đang hiếu kỳ, cùng với người bố dù không nhìn anh nhưng lại đang cẩn thận lắng nghe, đứng dậy nói: "Cha mẹ, nếu như không có chuyện gì con lên lầu nghỉ đây."

Mẹ Hàn nghe thế, thất vọng nói: "Ồ, được rồi."

Buổi tối khi đi ngủ, nghĩ lại chuyện hôm nay, cha Hàn nói: "Bà vẫn là nhanh chóng sắp xếp cho Hành Ngạn mấy lần gặp mặt đi. Nó cũng lớn rồi không còn nhỏ nữa, không bàn yêu đương không có bạn gái mỗi ngày đều lo chuyện công ty, người nhìn cũng không còn được cơ trí như trước đây."

Mẹ Hàn có chút không biết nói gì, nói: "Là do tôi không sắp xếp cho nó à? Nó cũng phải chịu nghe tôi mới được, mỗi lần nhắc tới chuyện này với nó, nó đều không quan tâm. Muốn nói thì ông đi mà nói, dù sao tôi sẽ không đi."

Cha Hàn bị nghẹn một chút, nói: "Bà..." thấy vợ không thèm quan tâm tới ông, ông thờ dài một hơi.

******

Hôm đó, dưới sự chỉ bảo của Thường đạo diễn, sau khi Thẩm Sở Sở về nhà tự ngẫm lại hai ngày, lại có thể thấu hiểu một chút.

Cô ở nhà đối diện với gương mà khổ luyện biểu tình mấy ngày, cuối cũng cũng hiểu được ý của Thường đạo diễn. Biểu hiện của cô đích thực là có chút khoa trương. Hơn nữa, rất nhiều lúc giống như là vì cần thể hiện ra như vậy mới cố ý thể hiện ra như vậy. Dấu vết của diễn kịch quá nặng. Cô còn phát hiện, có lúc, khi mà trong tim mình thật sự tràn đầy ý cười, biểu tình trên mặt cũng sẽ là vui vẻ khoái nhạc.

Tiếng nói từ trong tâm sẽ không lừa người, biểu cảm trên mặt cũng rất tốt để thể hiện ra tiếng nói của trái tim.

Chẳng qua, sau khi thực hành như vậy, không chỉ mắt sưng lên, Thẩm Sở Sở đến cười cũng có chút căng cứng. Nhưng hiệu quả vẫn là có. Mười ngày sau, diễn kỹ của cô rõ ràng có chút cải thiện. Điểm diễn kỹ hôm đó cũng hiếm thấy mà tăng lên hai điểm. Nhìn thấy khẳng định từ hệ thống, Thẩm Sở Sở lộ ra nụ cười hài lòng.

Gần đây, thăng cấp ngày càng cần nhiều kinh nghiệm, rất lâu mới có thể tăng một điểm không nói, chỉ là làm sao để rút ngắn khoảng cách giữa thực lực của bản thân và điểm diễn kỹ cũng cần dùng rất nhiều thời gian. Cô hiện tại thăng cấp ngược lại lại là dựa vào bản thân học tập và luyện tập nhiều hơn.

Vì vậy, trước khi vào tổ phim của Thường đạo diễn, điểm diễn kỹ của cô đã đạt tới 50. Tuy rằng còn chưa đủ nhuần nhuyễn, nhưng cũng so với trước đây tốt hơn nhiều lắm. Do đó, cô cũng càng thêm mong chờ được vào tổ để được nghe chỉ đạo cùa Thường đạo diễn.

Khoảnh khắc đến Hoành Điếm, Thẩm Sở Sở liền không chờ được muốn đi đến tổ phim để kiểm nghiệm một chút thành quả luyện tập gần đây của mình.

Sau khi kích động cả một ngày, cuối cùng đã đến khoảnh khắc Thẩm Sở Sở tưởng tượng. Vốn là Thẩm Sở Sở lớn lên rất đẹp, thêm vào lớp trang điểm hoa đào, lại mặc lên bộ váy lụa, càng là đẹp đến khiến người ta kinh diễm. Đến thợ trang điểm cũng nói: "Sở Sở, em sau khi hóa trang đều không giống với chính em nữa."

Thẩm Sở Sở nhìn vào bản thân có chút xa lạ trong gương, nói không ra là đẹp hay không đẹp, cô có chút căng thẳng hỏi: "Chỗ nào không giống ạ?"

Thợ trang điểm cẩn thận nhìn xem rồi nói: "Khí chất không quá giống ấy, đặc biệt là lúc em cười lên, cảm giác cả người tinh khí thần đều biến khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!