Chương 31: (Vô Đề)

Đối với cái thẻ này, Thẩm Sở Sở thực ra rất là quen thuộc. Bởi vì cái thẻ này là của cô.

Lúc trước Hàn Hành Ngạn giúp cô thành công kết thúc hợp đồng với Mỹ Gia giải trí, Thẩm Sở Sở là vô cùng cảm kích anh ta. Để báo đáp, Thẩm Sở Sở gửi cho anh ta một tấm thẻ ngân hàng, hơn nữa trong đó có một triệu tệ.

Hàn Hành Ngạn nghĩ tới nguồn gốc của tấm thẻ này, trong lòng có một cảm xúc vô cùng lạ lẫm đang giao động. Lúc đó anh từ trong lá thư mà thư ký Vương đưa cho lấy ra tấm thẻ này, tâm tình rất là phức tạp. Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra anh nhận được tiền từ tay một người con gái. Nhìn vào những chữ viết trên thư, Hàn Hành Ngạn cảm thấy loại trải nghiệm này thật quá mới mẻ.

Vì vậy anh đi đến đâu cũng mang theo người.

"Đây cũng chính là vấn đề tôi muốn hỏi cô Thẩm, cô Thẩm đây là có ý gì?"

Thẩm Sở Sở nghi hoặc nói: "Hàn tổng chẳng lẽ không đọc lá thư trong phong bì sao? Đây tự nhiên là vì cảm ơn Hàn tổng đó. Chẳng qua tôi không có nhiều tiền, có thể làm được cũng chỉ có nhiêu đây. Tôi biết, đây so với sự giúp đỡ của anh với tôi là không đáng kể, vẫn mong anh đừng ghét bỏ."

Hàn Hành Ngạn nhìn thấy dáng vẻ vô cùng thật lòng của Thẩm Sở Sở, biết là những lời này đều xuất phát từ thật tâm của cô nói ra. Chỉ là có lúc, càng là lời từ trong tâm, càng làm cho người ta khó lòng đáp lại.

"Không cần, tôi đã nói rồi, đó chỉ là nhấc tay chi lao, cô Thẩm không cần phải khách khí như vậy."

Thẩm Sở Sở thấy Hàn Hành Ngạn tỏ ý một chút cũng không muốn cầm thẻ, cau mày, cầm thẻ lên đặt trước mặt anh ta.

"Hàn tổng, tôi hi vọng anh có thể nhận lấy, nếu không lương tâm tôi sẽ cắn rứt. Anh giúp tôi nhiều như vậy tôi lại không có gì có thể làm giúp cho anh, đây coi như một chút tâm ý của tôi. Chờ sau này nếu tôi có càng nhiều nữa, nhất định sẽ báo đáp lại cho anh gấp bội."

Hàn Hành Ngạn nhìn nhìn tấm thẻ trên bàn, lại theo đó nhìn bàn tay đang cầm thẻ. Đó là một bàn tay rất sạch sẽ, móng tay mượt mà đầy đặn, không sơn bất kỳ loại sơn móng tay nào. Nhìn rồi lại nhìn, anh liền nghĩ tới chuyện tối hôm đó.

Sau khi quan sát vài giây, anh đột nhiên cảm thấy bản thân hình như có chút thất thần. Hơi ho khẽ một tiếng, quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Thẩm Sở Sở thấy bộ dạng này của Hàn Hành Ngạn, sau khi đặt thẻ xuống, lại thu tay về.

"Gần đây có gặp khó khăn gì ở công ty mới không?" Hàn Hành Ngạn có chút không tự nhiên mà đề cập tới một chủ đề mới.

Thẩm Sở Sở nghĩ tới Bit Media, cười nói: "Không có, công ty rất tốt, Trần tổng giám cũng rất có trách nhiệm."

Hàn Hành Ngạn gật đầu nói: "Ừm, thế thì tốt."

Nói xong, Hàn Hành Ngạn nhìn thời gian, anh ra ngoài sắp nửa tiếng rồi. Nếu còn không quay lại thì sẽ có chút khó giải thích.

Thẩm Sở Sở thấy động tác và biểu tình của Hàn Hành Ngạn, lập tức nói: "Hàn tổng, anh nếu có việc thì cứ đi làm đi."

Hàn Hành Ngạn gật đầu, nói: "Ừm, được. Tạm biệt cô Thẩm."

"Tạm biệt."

Hàn Hành Ngạn đứng thẳng lên, quay đầu muốn đi, sau đó giống như nghĩ ra cái gì, đưa tay ra cầm cái thẻ trên bàn, nhìn tấm thẻ, khó có được mà cười với Thẩm Sở Sở.

Cười xong, cúi đầu nhìn vào cánh tay trái của Thẩm Sở Sở, nói: "Cô Thẩm nhớ bôi chút thuốc."

Nghe lời nhắc nhở của Hàn Hành Ngạn, Thẩm Sở Sở cũng cúi đầu nhìn cánh tay đã hồng một mảng của mình.

"Được, đa tạ Hàn tổng nhắc nhở."

Chờ sau khi Hàn Hành Ngạn đi khỏi, Thẩm Sở Sở khẽ cử động cánh tay, nghĩ thầm, thật không hiểu Trình Tuân lại phát thần kinh gì, thật khó hiểu. Lại ngồi thêm một lúc rồi Thẩm Sở Sở cũng rời khỏi quán cà phê.

Thẩm Sở Sở không hay biết, tấm thẻ ngân hàng của mình suýt chút nữa thì dẫn đến một tràng chiến tranh gia đình.

******

Sáng hôm sau, Thẩm Sở Sở nhận được tin nhắn của Vương Tĩnh.

{Vương Tĩnh}: Sở Sở, cám ơn cậu. Ngày mai có thời gian không, ra ngoài nói chuyện.

Tuy rằng nói cô hiện tại nhiệm vụ mỗi ngày đều là đi đến công ty luyện vũ đạo, nhưng một chút thời gian này cô vẫn là có thể rút ra được. Huống hồ, vũ đạo của cô cũng luyện được tương đối, phim mới cũng sắp khởi quay rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!