Chương 29: (Vô Đề)

Nói thật, bốn năm đại học ở trên lớp của Thẩm Sở Sở chính là một người trong suốt. Tuy rằng ngoại hình của cô xinh đẹp, nhưng lại không có được đãi ngộ nên có của một mỹ nữ. Nguyên nhân là do Thẩm Sở Sở năm đó lúc thi đại học đã ngoài dự kiến thi được vào Đế đại hệ tài chính.

Nhưng mà là một trường học nổi danh toàn quốc, còn nổi tiếng với sự chuyên nghiệp, khả năng của Thẩm Sở Sở rõ ràng là không đủ. Cô đến ứng phó kiểm tra thông thường cũng vô cũng khó khăn. Học kỳ đầu tiên, mười môn học thì bị treo bốn môn. Có một môn thậm chí còn nhờ bạn học trong lớp giúp đỡ ôn tập, thi bù hai lần mới qua.

Vì vậy, bốn năm đại học của cô đều trôi qua trong sách vở. Người khác có thể nhẹ nhàng vượt qua các hạng mục, cô thực sự là phí rất nhiều tâm lực mới có thể thi qua. Trong lúc người ta đang nói chuyện yêu đương, cô đang học, người ta ra ngoài dạo phố cô cũng đang học. Thời cấp ba không được coi là học bá cuối cùng ở đại học cũng thành rồi.

Có thể tưởng tượng được, Thẩm Sở Sở đối với bản thân năm đó đăng ký học chuyên nghiệp có bao nhiêu chán ghét. Lúc mọi người đều lục tục được các xí nghiệp tài chính nổi tiếng tuyển dụng, lúc mọi người đều nhận được offer từ nước ngoài, lúc mọi người được nhận vào đại học khối Ivy League, thì cô lại bởi vì bị một xí nghiệp vừa và nhỏ từ chối mà run rầy.

Có ông trời biết, đối phương khẳng định là bị chuyên ngành và trường học của cô hấp dẫn, chứ không phải vì năng lực của chính cô. Tri thức liên quan đến tài chính, cái mà cô biết rất nhiều, nhưng có thể vận dụng lại không có bao nhiêu.

Do đó, vào thời điểm được Tân Minh phát hiện, cô mới không hề do dự mà đáp ứng. Sau đó người khác hỏi cô tương lai sẽ đến đơn vị nào, cô liền tràn đầy tự tin mà trả lời: Chị đây muốn làm đại minh tinh!

Nói thẳng ra, đây thực chất cũng là một loại trốn tránh. Lúc đó, cho dù không làm minh tinh, nếu có người chỉ ra cho cô một con đường thứ ba, cô có thể cũng sẽ không do dự mà chọn. Chỉ cần có thể thoát khỏi ngành tài chính, chỉ cần có thể sinh tồn trong một lĩnh vực, cô sẽ lựa chọn.

Nghĩ tới bản thân gần đây gia nhập vào Bit Media, Thẩm Sở Sở ở lúc đối mặt những vị học thần năm xưa bây giờ đã là tinh anh ngành tài chính hình như có chút tự tin. Chỉ là nghĩ tới bây giờ mình vẫn chưa có thành tích gì, cô vẫn là không muốn tham gia vào náo nhiệt lần này.

Không ngờ, cô không đi, mọi người vẫn nhắc đến cô.

Vương Tĩnh: Nghe nói Thẩm Sở Sở bây giờ làm minh tinh rồi, có thời gian rảnh tới không?

Trần Xán: Phải đi chứ nhỉ? Đến đi, mau đến đi. Ban hoa (bông hoa của lớp:)))) à, không đến tiếc lắm.

Thẩm Sở Sở đã chặn tin nhắn trong nhóm từ lâu, cô thật là không muốn tự kiếm chuyện không vui cho mình, những người đó mỗi ngày nội dung nói chuyện cô tuy là quen thuộc nhưng lại không xen được lời nào. Hơn nữa từ sau khi tốt nghiệp, khoảng cách giữa mọi người cảm giác càng ngày càng xa.

Vào ngày này, lúc Thẩm Sở Sở đang ở trong phòng vũ đạo ép chân, Quách Thiên Vũ gọi điện tới.

"Sở Sở, lớp mình cuối tuần này tụ hội, cậu có thời gian đến không?"

Thẩm Sở Sở do dự một chút, đáp: "Có vẻ là không có thời gian, tuần này mình còn phải tới lớp hình thể, tháng sau mình còn phải..."

Lời còn chưa nói xong, Quách Thiên Vũ liền cười lên, nói: "Sở Sở, mất không nhiều thời gian đâu, chính là bạn học cùng lớp ăn cơm cùng nhau thôi. Vốn dĩ bạn học ở đế đô chẳng có mấy người, cậu đừng vắng mắt nhé. Nhiều nhất là mười người, mọi người tụ tập một chút. Hơn nữa, Trình Tuân cũng sẽ đến. Cậu ấy còn hỏi cậu có tới không, minh đã nói với cậu ấy cậu sẽ đến rồi, cậu không thể nào để mình thất tín với người ta nha!"

Nghe được tên Trình Tuân, trong lòng Thẩm Sở Sở hơi hơi gợn sóng.

Trình Tuân là nam thần của lớp bọn họ, thậm chí là của toàn hệ, không chỉ dáng vẻ đẹp, thành tích học tập còn tốt, tính cách cũng thoải mái, đúng với hình tượng nam chính trong tiểu thuyết. Nói thật, Thẩm Sở Sở đối với anh ta cũng không phải là không có cảm giác. Chỉ là, cảm giác nhàn nhạt đó không thể cái thiện được sự chán ghét đối với việc học tập.

Nghĩ tới bản thân sau đó có mấy lần không thi cũng qua đều là công của Trình Tuân, Thẩm Sở Sở cảm thấy mình cũng không thể quá vô tình.

"Vậy để mình suy nghĩ..."

Quách Thiên Vũ giống như biết Thẩm Sở Sở sẽ lấy điều này làm cớ, nhanh chóng nói: "Suy nghĩ gì nữa, đừng nghĩ nữa, cứ quyết định thế đi. Mình có thể báo lại cho Trình Tuân rồi." Nói xong, Quách Thiên Vũ liền ngắt điện thoại.

Thẩm Sở Sở nghĩ thầm, cậu vừa rồi không phải nói là đã nói cho Trình Tuân mình sẽ đi sao, làm sao cuối cùng lại nói đi báo cho Trình Tuân chứ?

Chẳng qua, nghĩ tới sắp phải gặp lại bạn học đại học, nội tâm Thẩm Sở Sở cũng có chút không bình tĩnh. Buổi tối về đến phòng liền bắt đầu chọn quần áo sẽ mặc vào thứ bảy. Váy liền lộ vai? Không được, có chút lộ quá. Váy dài đỏ? Không được, quá gây chú ý.

Do dự đến do dự đi, đến ngày thứ bảy, Thẩm Sở Sở vẫn là mặc quần short bò và áo phông trắng. Trên mặt trang điểm nhạt, đem mái tóc dài đến vai buộc thành đuôi ngựa, nhìn qua rất nhẹ nhàng khoan khoái. Cô vốn là một người trong suốt trong lớp, vẫn là không cần quá nổi bật quá bắt mắt đi.

Vương Thiến thấy dáng vẻ này của Thẩm Sở Sở, khen ngợi: "Sếp, chị thế này nhìn thật trẻ, giống như là học sinh cấp ba ấy."

Thẩm Sở Sở lại có chút căng thẳng mà hỏi: "Thế này có đẹp không?"

Vương Thiến gật đầu, nói: "Tất nhiên đẹp rồi, rất xinh."

Nghe vậy, Thẩm Sở Sở cũng yên tâm trở lại.

Bắt xe đến địa điểm ăn uống được chỉ định, Thẩm Sở Sở liền nhìn thấy Quách Thiên Vũ đã đứng chờ ở đại sảnh.

Thời điểm nhìn thấy Thẩm Sở Sở, Quách Thiên Vũ sáng mắt, tiến lên phía trước nói: "Sở Sở, cậu thật là càng ngày càng đẹp, đúng là ban hoa lớp chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!