Chương 26: (Vô Đề)

Biểu tình trên mặt Trần Tiêu thể hiện sự kinh ngạc vừa phải, chỉ là không biết sự kinh ngạc này đến cùng là phát ra từ nội tâm hay là giả.

Kinh ngạc qua đi, trên mặt Trần Tiêu liền là kiểu các người đang đùa tôi, nói: "Các anh nhất định là đang đùa, chúng tôi còn vừa gọi điện đây."

Nếu nói vừa rồi Thẩm Sở Sở còn chưa khẳng định được Trần Tiêu rốt cuộc là đang diễn hay đang giả vờ, thì lúc này cô đã biết chính xác rồi, Trần Tiêu nhất định là đang giả bộ.

Vợ chồng bọn họ sớm đã ly hôn được nửa năm rồi, làm sao có thể vẫn như ý của Trần Tiêu nói chứ.

Có phóng viên nhất quyết không tha hỏi: "Các người vừa mới gọi điện? Nhưng có người chụp được ảnh Dương Khải và Phùng Tử Thanh ở bên nhau, cô đối với chuyện này có suy nghĩ gì?"

Nụ cười trên mặt Trần Tiêu hơi biến một chút, nhưng vẫn là nói: "Tôi tin lão Dương nhà tôi, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy. Các anh không có chứng cứ thì đừng tùy ý bịa đặt. Cẩn thận vợ chồng chúng tôi kiện các anh đó!"

Phóng viên nghe thế, vẫn là có chút chưa chết tâm mà nói: "Xem ra cô là không biết chuyện này nhỉ?"

Giọng nói của Trần Tiêu kiên định vang lên: "Đúng, tôi không biết."

Sau khi nói xong, Trần Tiêu liền rời khỏi phim trường.

Hạ Thần nhìn thấy biểu tình ngốc lăng của Thẩm Sở Sở, nói một câu: "Trong giới này ấy mà, những thứ thật thật giả giả rất nhiều, tiểu cô nương, chỉ có mài dũa diễn kỹ mới là con đường đúng đắn."

Thẩm Sở Sở sau khi nghe vậy, vô cùng đồng ý mà gật đầu.

Tuy rằng cô sớm đã biết được chân tướng sự việc, nhưng người ta che giấu việc ly hôn cũng không phạm pháp, mà không vi phạm đạo đức, cô cũng không có tâm tư đứng ra chỉ trích. Cảnh phim của cô ở đây không nhiều, chiều này liền có thể rời đi rồi.

Chẳng qua, chuyện này đến chiều lại có xu thế ngày càng nghiêm trọng.

Lúc sáng trên mạng mới chỉ công khai hình ảnh, đến giờ ăn cơm trưa, chủ blog bát quái đột nhiên lộ ra một đoạn clip. Trên đó rõ ràng hiển thị Dương Khải và Phùng Tử Thanh hai người thân mật khoác tay, Dương Khải còn cúi đầu hôn Phùng Tử Thanh.

Lần này, cư dân mạng đúng là đều nổ tung rồi. Mà ba nhân vật chính trong câu chuyện, toàn bộ đều rơi vào vòng vây của giới truyền thông. Phía bên Dương Khải và Phùng Tử Thanh là tình huống gì thì Thẩm Sở Sở không biết, nhưng ở bên này, Trần Tiêu vừa từ xe bảo mẫu xuống, liền bị các phóng viên bao vây.

Nếu là phim trường thì các phóng viên không vào được, nhưng khu vực cảnh trí họ vẫn có thể tiến vào. Huống hồ, xe bảo mẫu sẽ dừng tại bên ngoài, sẽ không dừng ở bên trong phim trường.

Thẩm Sở Sở dẫn theo Vương Thiến đang chuẩn bị rời khỏi, nhin đến cảnh tượng đồ sộ này bị dọa một trận.

"Trần Tiêu, trên mạng đã có chứng cứ xác thực có thể chứng minh chồng cô Dương Khải xuất quỹ rồi, cô đối với chuyện này có suy nghĩ gì? Cô đã biết trước chuyện này rồi sao?"

Trần Tiêu lúc sáng sau khi bị phỏng vấn liền theo dõi một mực theo dõi tin tức trên mạng, lúc này tự nhiên đã biết được phương hướng bình luận trên mạng. Trên mặt cô đeo kính râm, nhìn không ra là biểu tình gì.

Tuy nhiên, đầu tóc có chút rối loạn. Có thể nhìn ra, tâm tình của cô ấy hình như không phải rất tốt.

Trần Tiêu bộ dạng một lời không nói càng làm cho các phóng viên thêm mong muốn phỏng vấn.

Lúc này, trợ lý cản lại ống kính máy quay, nói: "Mọi người đừng hỏi nữa, phát sinh chuyện như thế này, chị Tiêu của chúng tôi cũng rất buồn rồi. Tâm tình cô ấy không được tốt lắm, khẳng định mọi người không muốn nói chuyện đâu."

Trần Tiêu nghe được câu này, cũng kịp thời biểu hiện ra sự bi thương của mình. Tay đặt dưới mũi, nước mắt cũng rơi xuống.

Nhưng, các phóng viên không bởi vì sự bi thương của Trần Tiêu mà không tiếp tục hỏi. Bọn họ tất nhiên phải nắm chắc không tha cho vấn đề vừa rồi.

"Xin hỏi cô sau này có tính toán gì, hai người sẽ ly hôn sao?"

"Con trai thì sao? Là về với cô hay là về với Dương Khải?"

"Cô đối với Phùng Tử Thanh nghĩ gì? Xin hỏi cô ấy từ khi nào đã bắt đầu liên lạc với Dương Khải?"

Trợ lý thấy trước mặt nhiều phóng viên như vậy, cô ta cũng lười đi ngăn, tâm tình cũng càng thêm tệ. Cũng không biết bảo an của khu này lúc nào mới có thể tới.

"Mong mọi người hiểu cho tâm trạng của nghệ sĩ chúng tôi, cô ấy lát nữa còn phải quay phim. Mong mọi người phối hợp một chút, đừng cản trở công việc thông thường của chúng tôi."

Sau khi lời của trợ lý nói ra, không đau không ngứa, không có đánh tan được sự tò mò của đám ký giả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!