Giáo viên lớp biểu diễn lắc lắc đầu, dẫn Trần Tây Lệ đi đến phòng luyện tập, chỉ vào Thẩm Sở Sở đang luyện tập ở trong đó, nói: "Không phải, thiên phú của cô ấy chỉ có thể nói là bình thường, nhưng lại vô cùng cố gắng. Cho dù tôi không sắp xếp lớp học cho cô ấy, cô ấy cũng sẽ tự mình tăng thêm lượng học."
Trần Tây Lệ gật đầu, nói: "Vậy tùy anh, cứ dựa theo tiết tấu của chính mình tiếp tục là được."
Trong lúc Thẩm Sở Sở đau khổ cùng hạnh phúc luyện tập căn bản, có một hôm Chu Tiểu Nhã đột nhiên hưng phấn nói với Thấm Sở Sở: "Sở Sở, tôi yêu rồi, cô nói cũng quá chuẩn đi. Cảm ơn cô nha!"
Thẩm Sở Sở mỉm cười gật đầu, nói: "Cô xinh đẹp như thế, yêu đương là chuyện rất bình thường. Người bạn trai này của cô chắc là lương duyên trời định của cô, nhớ nắm giữ cho tốt."
Chu Tiểu Nhã nghe xong, nghiêm túc gật đầu.
Thẩm Sở Sở nói với cô ấy một câu cố lên rồi liền lên lớp.
Trần Tây Lệ đúng lúc đi vào đại sảnh, cô trước tiên đi tới quầy lễ tân lấy đồ. Sau đó thuận miệng hỏi một câu: "Yêu rồi à, khí sắc rất tốt nha."
Chu Tiểu Nhã có chút xấu hổ nói: "Vâng ạ, gần đây mới bắt đầu."
Trần Tây Lệ nghe xong gật gù, sau đó giả vờ vô tình đề cập tới: "Tôi thấy cô và người mới tới công ty chúng ta Thẩm Sở Sở quan hệ rất tốt nhỉ, mấy cô trước đó quen biết sao?"
Chu Tiểu Nhã còn đang đắm chìm trong ảo tưởng đẹp đẽ của mình, nghe được câu hỏi của Trần Tây Lệ, nói: "Không phải ạ, chính là tháng trước lúc cô ấy đến mới quen biết. Chẳng qua là Thẩm Sở Sở thật ra rất lợi hại, còn biết bói mệnh nữa. Cô ấy trước đây đã nói tôi trong vòng một tháng sẽ gặp vận đào hoa, tôi bây giờ quả nhiên đã yêu rồi."
Trần Tây Lệ nghe mấy lời này, tay đang ký dừng một chút, sau đó lại không quá tin tưởng, tùy ý nói: "Ồ? Phải không? Vậy đúng là thật sự lợi hại."
Sau khi làm xong việc ở quầy lễ tân, Trần Tây Lệ liền quay về phòng làm việc của mình. Từ xa cô đã nhìn thấy Vu Dịch Đình đang đứng ở trước cửa. Hai người họ đã bàn chuyện chia tay từ mấy hôm trước, chuyện chia tay này tất nhiên là do cô đề nghị.
Sau khi vào trong phòng, nhìn vào biểu tình trên mặt của Vu Dịch Đình, Trần Tây Lệ dùng tư thái bàn việc công nói: "Tìm tôi có việc? Nếu như có việc gì, trước tiên đi tìm người đại diện của cậu đã, tôi đã phân cậu về dưới tay Triệu Mai rồi, cậu đi tìm cô ấy. Để cô ấy đến đây báo cáo cho tôi."
Vu Dịch Đình gần đây sống không vô cùng không vui vẻ, từ sau khi Trần Tây Lệ không còn đáp ứng yêu cầu của cậu, cậu ta liền thấy tài nguyên gì cũng đều biến mất, cái gì cũng chỉ ở mức đãi ngộ cho người mới gia nhập giới. Đối với một người đã từng nếm ngon ngọt mà nói, những ngày khổ cực thế này thật sự là không thể chịu được nữa.
Vì thế, bất đắc dĩ lại phải quay lại tìm Trần Tây Lệ.
"Lệ Lệ tỷ, chị sao lại làm đến quyết tuyệt như vậy, em vẫn là có thể nằm dưới tay chị mà."
Trần Tây Lệ mặt không biểu tình mà liếc qua Vu Dịch Đình, nói: "Tôi mỗi ngày đều bận làm không hết chuyện, đã rất nhiều năm không dẫn người mới nữa, mệt lắm."
Vu Dịch Đình nghe xong, nhìn vào sau lưng của Trần Tây Lệ một cái, cau mày, nói: "Nhưng gần đây chị không phải là lại dẫn người mới sao?"
Trần Tây Lệ cũng thuận theo ánh mắt của Vu Dịch Đình nhìn qua, nhìn thấy gương mặt ngại ngùng của Thẩm Sở Sở, lại quay đầu lại nhìn vào Vu Dịch Đình nói: "Hai người không giống nhau. Được rồi, cậu nên làm gì thì đi làm đi, không có chuyện gì không cần đến đây."
Nói xong, Trần Tây Lệ liền chào người đang ngập ngừng ở cửa là Thẩm Sở Sở một tiếng.
Thẩm Sở Sở gật đầu với Vu Dịch Đình, sau đó theo Trần Tây Lệ tiến vào phòng làm việc.
Trong văn phòng, Trần Tây Lệ ngồi tại chỗ ngồi của mình, mệt mỏi vuốt vuốt mày. Thẩm Sở Sở thấy được bộ dạng này của cô ấy, cũng không biết phải nói gì cho tốt. Thấy dáng vẻ vừa rồi, Trần Tây Lệ và Vu Dịch Đình chắc là đã chia tay rồi. Mà người khởi xướng lại chính là cô.
"Tôi nghe nói cô biết bói nhân duyên, vậy cô cũng đến tính thử cho tôi, xem tôi lúc nào mới gặp được đào hoa."
Đang lúc hồn vía trên mây, Thẩm Sở Sở bị câu nói này của Trần Tây Lệ kéo về hiện thực, cô nhìn vào Trần Tây Lệ, có chút khẩn trương mà hỏi: "Chị, chị nghe ai nói tôi có thể bói nhân duyên?"
Chẳng lẽ Trần Tây Lệ đã biết người trên mạng kia chính là cô sao? Này chắc là không thể nào đâu...
"Chu Tiểu Nhã ở quầy lễ tân."
Nghe thấy tên của Chu Tiểu Nhã, Thẩm Sở Sở đúng là thở phào, nói: "Dạ, em đích xác là biết xem nhân duyên. Trần tổng giám có cần em tính xem không?"
Cô còn nhớ chuyện lần trước vì trái tim màu đen trên đầu Trần Tây Lệ cô đã bị trừ điểm kinh nghiệm. Nếu như lần này có thể giúp Trần Tây Lệ hồi tâm chuyển ý, nói không chừng điểm kinh nghiệm cô bị trừ lại có thể tăng trở lại.
Trần Tây Lệ nghe xong lại nhìn vào Thẩm Sở Sở, nhìn thấy biểu tình nghiêm túc trên mặt Thẩm Sở Sở, nói: "Không cần đâu, tôi mới rồi chỉ là tùy tiện nói thôi, tôi vốn là không tin chuyện này."
Trong lòng Thẩm Sở Sở vô lực châm chọc, không tin còn lên Taobao tìm cô bói quẻ à, không tin còn nghe lời cô đi điều tra Vu Dịch Đình à.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!