Chương 22: (Vô Đề)

"Hàn tổng, cám ơn anh!"

Để thể hiện sự tôn trọng, Thẩm Sở Sở còn dùng tới xưng hô "anh***". Không ngoài dự kiến, Hàn Hành Ngạn không hề trả lời Thẩm Sở Sở. Về vấn đề này, Thẩm Sở Sở cũng không có gì khó chịu. Hàn Hành Ngạn thân là tổng tài của một công ty, mỗi ngày trăm công nghìn việc, sao có thể có thời gian để ý tới cô gái nhỏ như cô.

Chờ đến khi Vương Thiến đến, Thẩm Sở Sở cùng cô ấy bắt đầu thu dọn đồ đạc. Căn phòng ở đây là do công ty cho cô ở, bây giờ cô đã giải ước với công ty, vì thế vẫn là nhanh chóng dọn đi mới tốt. Còn về định chuyển đi đâu ở, Thẩm Sở Sở tạm thời còn chưa nghĩ ra.

Cô định là trước tiên sắp xếp ổn thỏa đồ đạc, ngày mai ra ngoài một chuyến, mới quyết định rốt cuộc là sẽ đi đâu.

Sau khi thu dọn đồ đạc tương đối ổn, Thẩm Sở Sở liền cho Vương Thiến trở về.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Sở Sở bỏ thêm chút thời gian ăn bận cho chính mình xong, chờ Vương Thiến đến, hai người đi đến một công ty.

Đến sảnh tầng một của Bit Media, Thẩm Sở Sở hít một hơi thật sau, rồi đi tìm quầy lễ tân.

"Xin hỏi, Trần Tây Lệ, Trần tổng giám có ở đây không?" Lúc hỏi xong, Thẩm Sở Sở không phát hiện ra sắc mặt của Vương Thiến bên cạnh mình thay đổi.

Đứng sau quầy lễ tân, Chu Tiểu Nhã tò mò mà đánh giá Thẩm Sở Sở, tuy là Thẩm Sở Sở đeo kính râm, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được vẻ đẹp của Thẩm Sở Sở. Chỉ là kiểu đẹp này cô có chút lạ lẫm, nghĩ thầm, đây chắc không phải là minh tinh, ít nhất là cô chưa thấy qua.

Thực tế, mỗi ngày người đến chỗ bọn họ rất là nhiều, hơn nữa thường xuyên sẽ có ngôi sao, vì thế bọn họ cũng có thói quen nhìn xem đối phương là ai.

"Xin hỏi, cô có hẹn trước không?" Chẳng qua, không cần biết đối phương có phải là minh tinh hay không, sự tôn trọng nên có vẫn là phải có, vì vậy Chu Tiểu Nhã mang theo một nụ cười thỏa đáng hỏi.

Thẩm Sở Sở liếm liếm môi, có chút do dự nói: "Không có, nhưng tôi trước đây ở bên ngoài đã cùng Trần tổng giám nói qua một lần. Cô ấy hỏi tôi một vấn đề, tôi hôm nay muốn tới cho cô ấy một câu trả lời."

Chu Tiểu Nhã vừa nghe lời này, hơi có chút chú tâm, nói: "Được thưa cô, cô chờ một chút, tôi gọi điện qua hỏi lại."

Sau khi cúp điện thoại, Chu Tiểu Nhã nói: "Trần tổng giám đang họp, cô dự định tiếp tục chờ hay là ngày mai lại đến?"

Thẩm Sở Sở hôm nay khó khăn lắm mới hạ quyết tâm đi tới, nếu như sau khi quay về, có lẽ cô ngày mai liền không có dũng khí này nữa. Hôm nay cô sở dĩ đến cũng là muốn thử chút vận khí. Nghĩ tới cuộc đối thoại với Trần Tây Lệ trước đây, cô hiện tại cũng không có công ty quản lý, vì vậy muốn đến hỏi xem cô ấy còn ý định muốn đưa cô vào hay không.

Tâm tư xoay chuyển qua lại, Thẩm Sở Sở nói: "Thế tôi chờ một lúc vậy."

Chu Tiểu Nhã mỉm cười dẫn Thẩm Sở Sở tới khu nghỉ ngơi, sau đó rót cho Thẩm Sở Sở và Vương Thiến mỗi người một cốc trà. Cô thấy Thẩm Sở Sở dường như có vẻ lo lắng, cười nói: "Cô đừng lo, Trần tổng giám chỉ là nhìn có chút nghiêm túc, nhưng thực ra về cá nhân thì là một người đặc biệt nhiệt tình, dễ ở chung."

Thẩm Sở Sở nghe được lời của Chu Tiểu Nhã, trong lòng hơi bình tĩnh lại. Cô nhìn kỹ Chu Tiểu Nhã một lúc, cười nói: "Cám ơn cô."

"Không có gì, đây là chuyện tôi nên làm thôi."

Thẩm Sở Sở thấy Chu Tiểu Nhã muốn đi, nói một câu: "Tôi nhìn cô sắc mặt hồng nhuận, chắc là trong khoảng một tháng sẽ gặp được lương duyên trời định của mình."

Chu Tiểu Nhã nghe câu này có chút kinh ngạc nhìn lại Thẩm Sở Sở một lần, nói: "Thật sao? Cô còn có thể xem tướng mặt à?"

Thẩm Sở Sở nghiêm túc gật đầu, tùy ý nói: "Đúng, trong nhà có lão nhân đối với chuyện này có nghiên cứu, chẳng qua tôi chỉ học được một chút da lông, có thể giúp người xem vận đào hoa thôi. Kiểu vô cùng rõ ràng như cô, tất nhiên là liếc mắt liền có thể nhìn thấy."

Chu Tiểu Nhã có hứng thú hỏi: "Thế cô có biết chồng tương lai của tôi là ai, anh ấy làm công việc gì không?"

Thẩm Sở Sở lại giả vờ giả vịt nhìn thêm một lúc, nói: "Ồ, anh ta là ai, anh ta làm công việc gì tôi thực là không biết. Nhưng tôi có thể nhìn ra cuộc sống sau này của các bạn sẽ vô cùng hạnh phúc mĩ mãn. Đây là một đoạn lương duyên."

Chu Tiểu Nhã năm nay hai mươi bốn tuổi rồi, một mình ở đế đô liều mạng công tác, thực ra cũng rất vất vả. Tất nhiều người hâm mộ cô làm việc ở công ty quản lý, mỗi ngày có thể nhìn thấy thật nhiều minh tinh. Nhưng nỗi khổ trong đó chỉ có chính mình mới hiểu được. Các minh tinh nếu nhìn lâu, nhìn nhiều rồi thì cũng không khác gì người thường.

Cô cũng muốn nhanh chóng tìm một người để gả, sau này hai người cùng nhau công tác ở đế đô, cùng nhau chỉnh lý gia đình nhỏ của bọn họ.

Vì vậy, Thẩm Sở Sở một dạng rất thật lòng mà nói cô sẽ có vận đào hoa, khiến cô rất vui mừng.

"Cảm ơn."

"Không có gì."

Thẩm Sở Sở lại đợi thêm một tiếng, Trần Tây Lệ vẫn là chưa xuất hiện. Vốn là chuyện thử vận may, chờ lâu như vậy rồi, người còn chưa xuất hiện, xem ra vận khí của cô không được tốt lắm. Lúc này, trái tim cô cũng có chút lạnh lẽo, cảm thấy chính mình hôm nay chắc là làm không được việc mình muốn làm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!