Lý Vũ Đào bước ra từ căn phòng bên cạnh, nhìn vào biểu tình trên mặt Vạn San San, hỏi: "Sao thế?"
Vạn San San thu liễm lại biểu tình vừa rồi, cười nói: "Không có gì."
Lý Vũ Đào gật đầu, sau đó anh ta lại nghĩ tới chuyện tối qua, thấy trái phải không có người, anh ta nhỏ giọng nói: "Em nói, nếu như Thẩm Sở Sở phát hiện được chuyện tối qua là hai chúng ta làm, cô ta liệu có..."
Vạn San San ngắt lời Lý Vũ Đào, cười mỉa mai rồi nói: "Liệu sẽ làm sao? Làm sao có thể. Người mới như cô ta em thấy nhiều rồi, chính là mừng thầm thôi. Chờ đến khi cô ta nếm được ngon ngọt rồi, còn có khi muốn cảm kích em đấy. Lại nói thêm, chuyện này có quan hệ gì với chúng ta đâu. Đây là do người đại diện của cô ta gọi điện thông báo, hơn nữa cường điệu muốn thân thể cô ta là Trần tổng, chẳng liên quan gì với chúng ta.
Anh yên tâm được rồi."
Nghe lời phân tích của Vạn San San, sự xấu hổ trong lòng Lý Vũ Đào cũng hơi hơi giảm xuống một chút. Tuy rằng anh ta đối với Thẩm Sở Sở vẫn có ý xấu hổ, nhưng chút xấu hổ này so với điện ảnh sắp tới anh sẽ được diễn liền không tính là gì.
"Hi vọng Trần tổng có thể thực hiện lời hứa của chính mình, giao vai diễn đó cho anh."
Vạn San San gật đầu, nói: "Ừm, em nghĩ là Trần tổng sẽ cho chúng ta. Dù gì thì vai diễn này anh cũng rất có lực cạnh tranh, bọn họ chẳng qua chỉ là có chút chưa quyết định thôi, chờ đến lúc Trần tổng giúp chúng ta nói vài lời, khẳng định liền có thể thành."
"Thế thì tốt." Lý Vũ Đào thở phào nhẹ nhõm.
Chờ đi đến phòng làm việc của mình, cả người Vạn San San đều dán lên người Lý Vũ Đào, nói: "Không nói Thẩm Sở Sở nữa, nói chuyện hai đứa mình đi. Ài, thật không biết là mối quan hệ này lúc nào mới có thể công khai."
Lý Vũ Đào nhìn về phía trước, trên mặt mang ý cười, nói: "Nhanh thôi. Đây cũng là chuyện không có cách nào."
Vạn San San nói: "Đúng vậy, em cũng biết mà. Em chỉ là thấy anh và "bạn gái" của anh khoe ân ái thì không vui thôi, hơn nữa anh còn không ngừng nhắc tới Thẩm Sở Sở."
Lý Vũ Đào dỗ Vạn San San, nói: "Được được được, là lỗi của anh. Anh sau này không nhắc đến họ nữa."
"Ừm."
Hai người này còn đang tưởng tượng về một tương lại sáng lạn, không hề biết rằng tất cả át chủ bài của họ đều sẽ lập tức bị công khai.
Ba ngày sau, Vạn San San thấy được phía bên điện ảnh kia không gửi thư xác nhận, vội vàng gọi điện cho anh Vương.
"Anh Vương, vai diễn đó cuối cùng đã quyết định chưa, có phải Đào Đào nhà chúng tôi không?"
Anh Vương nghi ngờ nói: "Cô không biết gì sao? Mấy hôm trước đã quyết định xong rồi, không phải Lý Vũ Đào, là Trương Soái."
Vạn San San nghe được câu này, không thể tin nổi mà hỏi lại: "Anh nói sao cơ, đã quyết định được rồi? Này sao có thể? Sao lại là Trương Soái? Trần tổng chẳng nhẽ không có nói với các anh là ông ta muốn chọn là Đào Đào nhà chúng tôi sao?"
Anh Vương nghe thấy thế thì không vui nói: "Trần tổng? Cô còn nhắc ông ta với tôi! Ông ta có cái mông nào ở đây, sớm đã rút vốn đầu tư bộ điện ảnh này của chúng tôi rồi. Nếu như không phải sau này Tập đoàn Hàn thị bù lại, điện ảnh này của chúng tôi mắt thấy liền không quay nổi nữa! Còn về vì sao là Trương Soái, tất nhiên là vì Tập đoàn Hàn thị càng hài lòng với anh ta hơn."
Sau khi nói xong, anh Vương cũng không muốn phí lời với Vạn San San nữa. Tâm trạng anh gần đây cũng không tốt lắm, công tác không quá thuận lợi, không biết vì sao, Tập đoàn Hàn thị cũng không quá hài lòng với anh. Anh thật sự là không rõ bản thân đến cùng là đã làm sai cái gì.
Cũng phải nói lại, anh Vương cũng là oan uổng. Hôm đó anh tuy là ở đó suốt cả quá trình, nhưng anh ta không hề biết gì cả, cũng không nhìn ra được dị trạng của Thẩm Sở Sở. Trong giới giải trí, những loại chuyện như thế thực sự là quá bình thường, một nữ minh tinh đi theo một người giàu có, đây không phải là chuyện rất bình thường sao?
Anh đúng là không hề biết Thẩm Sở Sở liền ở trước mặt mình bị người hạ thuốc, cũng không biết chuyện này là cường mua ép bán.
Nếu như anh biết, anh còn có thể phản bắc vài câu với Tập đoàn Hàn thị.
Chẳng qua, cũng chính vì anh không rõ sự tình, nên Tập đoàn Hàn thị cũng không làm khó gì anh. Chỉ kiếm cho anh thêm vài chuyện khó chịu.
Vạn San San sau khi cúp máy, sắc mặt trở nên không dễ coi. Trần tổng thế mà lại thoái vốn! Uổng công cô còn không ngần ngại đắc tội người ta làm ra chuyện thấp hèn như vậy, thế nhưng là cái gì cũng không đạt được!
Lý Vũ Đào cũng rất nhanh biết được chuyện này, anh ta nhanh chóng lên mạng tìm kiếm tin tức liên quan đến công ty của Trần tổng, phát hiện thời báo kinh tế mạng xác thực có một số manh mối. Chỉ là bọn họ bình thường không hay theo dõi tin tức kinh tế, vì vậy bỏ qua những điều này.
Kết quả này khiến cho Lý Vũ Đào và Vạn San San đều có chút không thỏa mãn. Ép buộc cả nửa ngày, thế mà cái gì cũng không đạt được. Thật sự làm cho người ta chán nản.
Chỉ là, chuyện đến thế này, hai người họ vẫn không nghĩ tới người đáng thương là Thẩm Sở Sở. Bộ phim điện ảnh này không quay được, bọn họ còn đang nghĩ tới bộ tiếp theo phải đi tìm đạo diễn nào, tìm phim nào để thử sức.
Hai người họ không quan tâm, không có nghĩa là Thẩm Sở Sở không quan tâm. Thân là một người có xuất thân là sinh viên tài chính, cô tuy là học không tốt, nhưng vẫn là theo dõi những tin tức này theo thói quen. Nhìn thấy Trần tổng bị cơ quan có thẩm quyền dẫn đi, nội tâm Thẩm Sở Sở vui mừng muốn chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!