Chương 17: (Vô Đề)

Thẩm Sở Sở lúc này đã nghĩ là đứng lên rời đi, nhưng cô cảm thấy bản thân cứ thế đi cũng không khỏi không nể mặt người ta. Nhất là anh Vương ở đối diện, thông qua tán gẫu vừa rồi, rất hiển nhiên, là một nhà sản xuất rất đứng đắn.

Còn có Lý Vũ Đào và Vạn San San bên cạnh, tuy là cô không nhìn được ra hai người ngày đến cùng là có ý gì, nhưng cô cứ cảm thấy hai người họ không cần phải hại cô. Đang lúc cô do dự, Trần tổng mờ lời.

"Sở Sở à, khéo vậy, cô cũng ở đây à."

Thật sự là trùng hợp sao? Thẩm Sở Sở thầm nghĩ. Nghĩ đi nghĩ lại, từ lúc mới bắt đầu chút không khỏe giờ cảm giác càng thêm khó chịu. Chẳng lẽ là uống nhiều rượu quá? Nhưng theo như tửu lượng trước giờ của cô mà nói, hẳn là không nhanh như thế đã say mới đúng.

Vạn San San thấy Thẩm Sở Sở đứng đó không động đậy, sợ cô làm hỏng chuyện tốt của mình, vội nói: "Sở Sở, cô đứng đó làm gì. Trần tổng cũng không phải cô không biết, nhanh tới bồi Trần tổng mới phải."

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều im lặng.

Thẩm Sở Sở đứng tại chỗ, cau mày không nói. Lúc này cô có loại cảm giác như trời đất quay cuồng, phải cố gắng ổn định thân thể đứng cho vững.

Đúng lúc này, Vạn San San cầm ly rượu chạm vào cánh tay Thẩm Sở Sở, thúc giục cô: " Sở Sở, ngẩn ngơ gì vậy, mau kính Trần tổng một ly."

Thẩm Sở Sở lúc này nhìn thấy biểu tình có thâm ý của Vạn San San, càng ngày càng thấy không đúng. Giống như là có một loại nguy hiểm không rõ đang đến gần. Chỉ là, thân thể cô ngày càng không ổn, mọi thứ trước mắt cũng dần dần có chút mơ hồ, cô dùng sức lắc lắc đầu. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Nghĩ vậy, cô nhịn xuống cảm giác khó chịu trong người, muốn mở miệng nói, kết quả thực sự là vô cùng phí sức. Cô gắng hết sức kiềm chế sự hoảng loạn trong nội tâm, từ từ cất tiếng: "Xin lỗi, hôm nay là tôi không đúng. Thân thể tôi có chút không được thoải mái, xin về trước vậy. Hôm khác lại bồi tới bồi các vị."

Nói vậy, cô quay người muốn rời khỏi.

Kết quả, Vạn San San thấy Thẩm Sở Sở muốn chạy, tự mình kéo một cái giữ cô lại, trong giọng nói có chút uy hiếp nói: "Sở Sở, cô đây thật là không nể mặt Trần tổng! Cô hôm nay đến đây là vì cái gì, cô cũng đừng quên nha. Hơn nữa, cô sau này chính là còn tại giới giải trí này phát triển, vẫn là nên suy nghĩ cho thông mới tốt.

Có một số người ấy mà, không phải là cô có thể đắc tội được đâu."

Không biết vì sao, Thẩm Sở Sở cảm thấy càng ngày càng chóng mặt, cơ thể còn có cảm giác không nói ra được, cô chịu đựng chút thanh minh còn lại, nhìn sang Vạn San San, lành lạnh nói: "Chị Vạn, chị đây là có ý gì?"

Mới nói vậy, người đã có chút đứng không vững rồi. Trước khi ngã xuống, cô muốn bám vào cái bàn bên cạnh, thế nhưng lại không chạm được vào cạnh bàn.

"Sở Sở, cô làm sao thế, uống nhiều quá không đi được sao? Tôi đỡ cô." Tiếng của Trần tổng vang lên bên tai. Thẩm Sở Sở tuy là không ngã, nhưng cảm giác cả người đều đang nổi da gà da vịt, trong dạ dày cũng bắt đầu đảo lộn, buồn nôn không chịu được. Cô gắng sức muốn đẩy Trần tổng ra, nhưng cánh tay mềm nhũn, có chút không dùng được lực.

Đúng lúc này, cô lại nghe thấy một giọng nói khác.

"Trần tổng, Sở Sở nhà chúng tôi đành phiền anh chiếu cố rồi. Ài, anh xem cô ấy kìa, tửu lượng kém vậy còn uống nhiều thế, tiểu cô nương chính là không hiểu chuyện."

Thẩm Sở Sở nghe mấy câu này, trong lòng chấn động, liều mạng muốn quay đầu. nhìn xem lúc này biểu tình trên mặt Vạn San San như thế nào. Còn chưa chờ được cô quay đầu, giọng nói khiến người ta muốn nôn của Trần tổng lại vang lên: "Ha ha, đúng là không hiểu chuyện như cô."

"Vậy vai diễn của Đào Đào nhà chúng tôi..." Vạn San San tiến tới, không yên tâm hỏi thêm một câu.

Trần tổng cười haha nói: "Tự nhiên là không có vấn đề gì rồi."

Thẩm Sở Sở dường như nghe thấy cái anh họ Vương kia còn nói một câu gì đó, khoảng cách quá xa, cô nghe không rõ. Nhưng câu sau đó của Vạn San San, cô lại nghe được rõ ràng.

"Ai dà, anh Vương, anh đừng lo lắng, anh cũng nhìn thấy rồi, Sở Sở nhà chúng tôi và Trần tổng đã sớm quen biết rồi, vừa rồi chỉ là đang giận dỗi thôi. Đào Đào, còn không nhanh kính anh Vương một ly."

Vạn San San một bên nói, một bên giúp Trần tổng mở cửa, Trần tổng còn khen cô ta một câu: "Cơ trí."

Thẩm Sở Sở đến giờ liền vô cùng chắc chắn là bản thân căn bản là không phải uống nhiều, mà hẳn là bị người ta chuốc thuốc rồi. Cô gắng sức ngẩng đầu lên, nhìn vào Vạn San San. Giữ lại một tia hi vọng cuối cùng, muốn mở miệng cầu chị ta giúp cô. Nhưng cô vừa mở miệng, thanh đới lại giống như bị thứ gì chặn lại.

Liền liên tưởng lại vừa rồi âm thanh yếu ớt cũng không phát ra nổi, chỉ có vài hơi, lời nói đứt đoạn không hoàn chỉnh, chỉ có thể kịch liệt thở dốc.

Vạn San San giả bộ như không hề thấy tín hiệu cầu cứu của Thẩm Sở Sở, còn ẩn ý cười nói: "Sở Sở, cô nếu đáp ứng người đại diện của mình đến đây, cô tự nhiên trong lòng rõ ràng đúng không? Ây dà, cô xem cô kìa, có phải là không thoải mái hay không, không quan trọng, Trần tổng sẽ giúp cô."

Nói đến đây, tia hi vọng cuối cùng của Thẩm Sở Sở cũng tan biến.

Cô đáp ứng Tân Minh lúc nào, Tân Minh căn bản không hề nói với cô là sẽ có chuyện như thế này. Lần trước xảy ra chuyện tương tự, Tân Minh là nói rõ ràng với cô. Cô đúng là không nghĩ tới Tân Minh sẽ làm chuyện như vậy. Điều này thật sự không giống với phong cách của Tân Minh.

Còn Vạn San San và Lý Vũ Đào. Không cần biết chuyện này đến cùng là kế hoạch của ai trong số họ, hoặc có thể là tất cả đều tham gia vào... Thẩm Sở Sở thề, cô nhất định sẽ báo thù, nhất định sẽ đáp lại mười lần trăm lần. Nếu như cuộc đời cô bị hủy rồi, vậy thì mọi người cùng nhau bị hủy là được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!