Chương 7: (Vô Đề)

Khi chúng ta ngồi trò chuyện trong nhà, nhị tỷ phu Triệu Lý đang mặc áo thô ở gian bếp, bận rộn nhóm lửa nấu cơm.

Huynh ấy là người có tướng mạo và tính tình đều tốt, mỗi lần về nhà ta đều tự xắn tay áo vào bếp, vừa nấu vừa rót trà rót nước cho cha nương ta.

Ban đầu Nương ta vốn chẳng ưa, nhưng người cười ai nỡ nặng lời, ăn cơm huynh ấy nấu, uống nước huynh ấy rót, cuối cùng bà cũng chẳng đành lòng nói lời mỉa mai nữa.

"Nhị tỷ phu, món xào là sở trường của muội, huynh nghỉ chút đi."

Nhân lúc xuống giường mang đồ ăn vặt cho nhị tỷ, ta nói nhỏ. 

Nhị tỷ phu cầm xẻng xào, vừa đảo rau vừa cười nheo mắt, xua tay:

"Ấy, sao được, sau này muội còn là phu nhân tri huyện, sao có thể để tri huyện phu nhân tự xuống bếp."

"Trời đất, nhị tỷ phu, huynh dám nghe lén Nương con muội nói chuyện à?"

"Nào có, toàn tại nhị tỷ muội, cứ động một tí lại véo tai huynh. Muội xem, tai huynh bị kéo dài ra thế này, muốn giả điếc cũng không nổi nữa."

Nhị tỷ ở trên giường sưởi gian đông nghe thấy, không nhịn được bật cười mắng to:

"Dám nói bậy nữa, ta xé miệng chàng ra bây giờ!"

"Vậy thì ta sẽ nấu món này thật thơm, thơm đến phát thèm cho mà biết."

"Ha ha ha ha.."

Cả nhà lại phá lên cười.

Ngay cả bà nội, người xưa nay tính tình lạnh nhạt ít cười, cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Về đến phòng, nhị tỷ bị mọi người trêu chọc đến đỏ bừng mặt.

Ta rón rén tiến lại gần, ánh mắt gian xảo, nhỏ giọng hỏi:

"Nhị tỷ phu dùng mấy lời ngọt xớt này để lừa tỷ cưới chứ gì?"

Nhị tỷ đỏ mặt, phì một tiếng, mắng:

"Con nhóc, biết cái quái gì!"

"Sao lại không biết?"

Ta liền giả giọng đào kép trên sân khấu, cất tiếng hát:

"Là ai l**m vỡ cửa sổ nhà thiếp, Mày đưa mày lại, ánh mắt đưa tình. Thiếp sao nỡ phụ lòng chàng, Muốn ôm chàng trong ngực, chỉ ngại người ta dòm ngó. Thiếp nhìn chàng yêu dấu, chàng cũng nhìn lại thiếp đây.."

"Trời ơi, con bé chết tiệt này, thật chẳng biết xấu hổ!"

Nhị tỷ véo mạnh cánh tay ta, rồi nhân lúc không ai để ý, cúi đầu khẽ xoa bụng mình đang nhô lên, ghé sát tai ta thì thầm:

"Nhưng mà, nhị tỷ phu đối với tỷ thật rất tốt. Chàng nói nếu đứa này là con trai, sẽ để nó mang họ Vương."

Ta sững người: "Họ Vương?"

Nhị tỷ vội "suỵt" một tiếng:

"Chuyện này đừng nói cho cha nương biết vội."

"Nhị tỷ phu bằng lòng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!