Từ khi chuyện cửa hàng được cha nương chấp thuận, ta cũng chẳng cần giấu giếm nữa.
Công việc làm ăn ngày một nhiều, nên ta thường xuyên phải về trấn Đào Nguyên kiểm hàng, tính sổ.
Đại tỷ thuê cho ta và nhị tỷ một căn nhà nhỏ ở phố Quả Tử, để tiện trông coi các cửa hàng.
Chu chưởng quỹ thì khỏi nói, người đâu mà vừa cần mẫn vừa tính toán chuẩn như đong nước. Không ngờ Tuyết Sinh ca cũng chẳng kém cạnh chút nào.
Khuôn mặt huynh ấy hiền lành chất phác, nhưng cái đầu thì sáng suốt, lanh lợi, tính toán không sai một ly.
Nhờ huynh ấy, cửa hàng thứ ba của chúng ta lại đứng đầu về lợi nhuận trong cả năm nhà.
"Đậu Nha, dạo này trong huyện không yên ổn đâu, ra ngoài phải cẩn thận đó."
Ta sững người:"Sao thế? Có chuyện gì à?"
"Nửa tháng nay liên tiếp mất mấy đứa trẻ. Bọn bổ khoái lục soát khắp các ngóc ngách trong huyện mà chưa thấy."
"Trời đất… có chuyện như thế sao?"
Năm ngoái nghe đồn ở Vân La có bọn bắt cóc trẻ con, ta cứ tưởng lời đồn thất thiệt, ai ngờ hóa ra là thật!
"Lục tri huyện biết chưa?"
"Biết chứ. Không thấy sao? Dọc quan đạo bây giờ kiểm tra nghiêm lắm.
Lục tri huyện đã điều toàn bộ nha binh, sai dịch, lý trưởng, giáp trưởng đi lùng bắt bọn chúng.
Nhưng bọn tặc quá xảo quyệt, muốn tóm cũng chẳng dễ. Đậu Nha, muội… muội ra đường nhớ che mặt lại nhé."
Ta đưa tay sờ mặt mình, lòng nặng trĩu:"Cảm ơn Tuyết Sinh ca, ta sẽ cẩn thận."
Đường huyện thuộc quyền Yên Châu, cách kinh thành không xa, vậy mà ngay gần long nhan thiên tử lại có bọn bắt cóc trẻ con tung hoành, nghĩ thôi đã thấy rợn người.
Không hiểu sao lòng ta càng lúc càng bất an.
Ta lập tức thuê xe ngựa, phi thẳng đến huyện nha.
Ở hậu viện nha môn, Nhị Nha vừa ngáp vừa mở cổng cho ta."Nhị Nha, Lục tri huyện có về dùng cơm trưa chưa?"
"Chưa ạ, mấy ngày nay ngài đều ăn ngoài."
"Vậy ngươi đi báo gác cổng một tiếng, nói ta đến tìm."
Trong hoa sảnh hậu viện, ta ngồi một mình, tay xoay xoay chén trà thất bảo, mà lòng rối bời như tơ vò.
Cảm giác như đang nhìn thấy đất dưới chân nứt ra, vết nứt mở rộng mãi, một hố đen ngòm đang há miệng chờ nuốt lấy ta, mà ta bất lực, không thể cử động, chỉ có thể chờ cái rơi thăm thẳm ấy đến gần.
Chờ trái, chờ phải, chàng vẫn không về.
Ta bồn chồn đứng ngồi không yên, mấy lần đi ra cửa sảnh ngóng, nghe rõ từng nhịp tim mình đập thình thịch như trống.
Rồi! tiếng bước chân dồn dập.
Một bóng người mặc công phục xanh sẫm, sắc mặt nghiêm nghị, vội vã xông vào sảnh.
Lục Phỉ.
"Đừng hoảng. Bình tĩnh. Ta đã sai người đi tìm A Hương rồi. Nhất định sẽ sớm có tin."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!