Nào ngờ, vừa bước qua cửa sau huyện nha, đã thấy Lục Phỉ đang cầm quạt giấy trắng đi qua đi lại.
"Về rồi à?"
Thấy ta ôm một đống hộp, huynh ấy mắt sáng lên, vội bước tới đón lấy mấy gói trong tay ta.
Ta hơi giật mình:"Lục công tử… ngài đang đợi chúng ta sao?"
"Ờ… không phải. Ta đang hóng mát."
Hóng mát? Không ra đình hóng gió trong vườn, lại đứng ngay cổng trống hoác này à?
Ta nén cười:"Ngài chưa ăn tối chứ? Để ta rửa ráy rồi nấu."
Hôm nay đi cả ngày, người ta toàn mồ hôi, tóc rối, mặt cũng dính bụi, nên ta vội trở vào thay áo, rửa mặt, búi tóc gọn gàng.
Xong xuôi, ta đi thẳng về phía nhà bếp nhỏ. Lúc ta thay đồ, Lục Phỉ vẫn đứng yên ngoài cửa, đợi rất ngoan, đến khi ta bước vào bếp, huynh ấy cũng lặng lẽ theo sau.
Ta khẽ hỏi:"Lục công tử, ngài có chuyện muốn nói ư?"
Không hiểu sao, có lẽ vì Hồng di vừa trêu trúng tim đen, nên giờ đối diện huynh ấy, tim ta đập nhanh, mặt cũng nóng rần rật, vừa thấp thỏm, vừa… mơ hồ chờ đợi điều gì đó.
Huynh ấy đứng cách ta mấy bước, lưng thẳng tắp, gương mặt bỗng ửng đỏ, giọng nói ấp úng:"Ta… ta… ta…"
Trời ạ, có phải sắp tỏ tình không?!
Ta cúi đầu, ngượng đến mức không dám ngẩng:"Ngài muốn nói gì?"
"Ta… ta đói rồi."
…
Ta: "……"
"Đói ư?"
Ta như bị dội một gáo nước lạnh, khí thế vừa dâng lên liền xẹp lép, cơn tức lại trào lên:"Ngài chưa ăn trưa à?!"
Thật đúng là cái người chỉ biết nhịn! Không chết đói là may rồi!
Huynh ấy không hiểu ta đang chửi thầm, chỉ cười gượng, quạt nhẹ mấy cái:"Bữa trưa ta chỉ uống một bát trà trái cây."
"Sao không ăn cơm cho đàng hoàng? Bận à?"
"Không phải." huynh ấy lắc đầu "Cơm cô nấu… sạch hơn."
À… hóa ra ngại đồ ngoài bẩn. Thật tình, có ai từng chết vì đồ bán hàng quán đâu, cái người này sao mà kỹ quá!
Ta cạn lời, liếc sang tủ thấy còn gói bánh cờ vây mua hôm qua, bèn lấy ra, đưa huynh ấy:
"Thôi, ăn tạm lót dạ trước đi, đừng để đói quá mà xỉu ra đấy."
Ai ngờ, huynh ấy nhận lấy mà lại nhíu mày:"Đây chẳng phải… món quà đền của người cùng làng cô hôm trước sao?"
Giọng huynh ấy trầm lại, trong mắt thoáng qua một tia ghét bỏ kỳ lạ.
"Không phải, đây là phần ta tự mua. Còn gói bánh đền kia… bị Hồng di ăn sạch rồi."
"Ồ, mùi cũng khá thơm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!