Chương 40: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, trời còn lờ mờ sáng, cha ta đã đánh xe lừa đưa ta tới cổng sau của phủ huyện.

"Cha, cha về đi," ta xách hành lý, mỉm cười vẫy tay.

Ai ngờ ông cứng đầu, không chịu về:"Con vào đi, cha nhìn con vô rồi cha mới đi."

Hết cách, ta đành vén váy bước lên bậc, "cốc, cốc, cốc" gõ cửa nhỏ ở góc đông bắc hậu viện.

Một tiểu nha hoàn tóc búi song nha mở cửa, ló đầu ra, giọng trong trẻo:"Tìm ai thế?"

"Ta là đầu bếp mới, được mời đến nấu cơm cho lão thái thái."

"Ồ, vào đi."

Ta bước vào, quay lại nhìn  thấy cha ta đã quay lưng, chậm rãi đánh xe đi, bóng dáng bạc đầu khuất dần nơi ngõ sớm. 

Gió mai se lạnh, nhìn theo mà lòng chợt thấy nghèn nghẹn cô đơn.

Hậu viện phủ huyện không lớn. Đi qua bức bình phong là dãy chính phòng và sảnh hoa; hai bên là dãy nhà đông  tây; cuối hành lang tây còn có một cổng tròn, xuyên qua đó đi đông là bếp nhỏ, còn đi tây là hoa viên.

Tiểu nha hoàn đưa ta đến một gian phòng nhỏ ở dãy tây rồi vội vàng rời đi:"Cô cứ sắp xếp đồ trước, để ta đi bẩm lại với lão thái thái."

Phòng này không lớn, chỉ có một chiếc giường, một bàn trang điểm, một bàn vuông, một giá treo áo và một tủ gỗ.

Nhưng chăn gối đỏ thắm, màn muỗi màu đậu xanh nhạt đều là đồ mới, sờ vào mềm mại dễ chịu.

Nữ nhi nhà quê làm việc gọn ghẽ, chưa cháy hết một nén hương, ta đã dọn xong xuôi. Thấy rảnh, ta lại lấy giẻ lau bàn tủ, quét luôn cả giá áo cho sạch.

Trong nội viện yên tĩnh đến lạ. Ta ngồi chờ mãi một canh giờ mà chẳng thấy tiểu nha hoàn quay lại.

Ta là đầu bếp, chứ có phải tiểu thư tới hưởng phúc đâu, nên bèn mở cửa, định ra tìm người dẫn mình đi xem qua nhà bếp.

Vừa bước qua cổng nhỏ cuối hành lang, đã nghe từ phía tây, nơi hoa viên, vang lên tiếng cười trong trẻo, rộn ràng.

Hoa viên trồng mấy khóm trúc xanh và vài luống bạch ngọc lan, góc tường giăng đầy dây đăng tiêu đỏ rực.

Một cô nương mặc váy hồng phấn đang đá cầu, vừa đá vừa cười, lỡ tay đá quả cầu lên tận tường phủ đầy dây leo, liền quay lại sai hai nha hoàn tìm cách lấy xuống.

Trong hai đứa nhỏ đó, ta nhận ra một đứa chính là tiểu nha hoàn đã dẫn ta vào phủ.

Nhưng nó còn bé quá, tay nhỏ, người mảnh, giơ cái sào câu lên mà chao đảo suýt ngã.

"Để ta giúp cho."

Ta cười, bước lại, nhón chân một cái là với được cầu ngay.

"Ơ, ngươi sao nhảy cao thế? Ngươi là khỉ hóa thành người đấy à? haha"

Cô nương váy hồng đón quả cầu, hớn hở đá liền mấy cái liền, nhẹ nhàng như gió thổi cánh sen. 

Thấy quả cầu lại sắp bay lên tường, ta nhanh chân tung một cú, đỡ bằng lòng bàn chân rồi đá trả lại cho cô.

Cô nương ấy sững sờ nhìn ta, tròn mắt kinh ngạc:"Chà, nãy ta nói nhầm rồi! Ngươi không phải khỉ biến thành người đâu, mà là tiên khỉ đấy chứ! Haha

Ngươi là ai thế? Sao trước giờ ta chưa gặp bao giờ?"

Giọng cô nương ngọt như đường, lại trong trẻo như chim hót, khiến người ta nghe mà thấy lòng mềm đi.

"Ta là đầu bếp mới đến, được mời đến nấu cơm cho lão thái thái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!