Chiều hôm đó, Nhị tỷ phu về nghe chuyện vợ con bị người ta hù dọa, liền đỏ bừng cả mặt.
Bình thường hiền lành như nước, vậy mà lần này xách ngay cái liềm định đi liều mạng với bọn đòi nợ.
Huynh ấy cũng đáng thương. Mồ côi cha từ nhỏ, Nương thì dại dột, bị người ta lừa vay tiền lãi "dê con" để cất nhà.
Huynh ấy không biết chuyện, còn tưởng Nương vay của họ hàng.
Đến khi cưới vợ mới biết, nhưng chuyện đã rồi, chỉ đành gánh nặng trên vai: sáng sớm gánh hàng rong đi khắp nơi, tối lại thức khuya học bài đến nửa đêm.
Thế mà lãi mẹ đẻ lãi con, nợ vẫn không trả nổi, ngay cả của hồi môn của Nhị tỷ cũng đem ra trừ nợ không ít.
Hai vợ chồng bàn nhau: Nhị tỷ ra quán làm bánh, huynh ấy ở nhà lo ruộng đồng, nhà kính và chăm mẹ già, rảnh thì đọc sách. Còn bé Nguyệt Nhi tạm gửi về nhà ta, bà và Nương chăm giúp.
Cha ta hai ngày lại đánh xe lừa xuống trấn giao hàng, tiện thể chở Nhị tỷ về.
Làm ăn, đâu có cái gì toàn vẹn. Có lúc bất lực, có lúc khổ tâm, có lúc phải nhẫn nhịn.
Miễn là cả nhà cùng kéo nhau một hướng, thì chẳng có ngọn núi lửa nào vượt không qua.
Đêm tháng sáu ở thôn quê, oi bức mà tĩnh mịch. Trong gian đông phòng, ánh nến lay lắt, tiếng con nít khóc ré lên từng hồi.
"Trời đất ơi, sao Nguyệt Nhi khóc mãi thế, khản cả tiếng rồi còn gì."A Hương bị tiếng khóc hành đến trằn trọc, lấy tay bịt tai mà vẫn không ngủ được.
Ta ngáp dài, mắt ươn ướt:"Trẻ cai sữa đứa nào chả vậy, phải qua mấy đêm mới yên được."
Vốn dĩ nương ta định thức trông cháu, nhưng bà nội xót con dâu vất vả ban ngày nên ôm bé sang mình.
Không ngờ một khi đã ôm, lại chẳng nỡ buông. Đêm qua bà đã bế con bé đi quanh nhà suốt, vậy mà đêm nay, Nguyệt Nhi lại tiếp tục khóc.
"Không còn sữa rồi thì con bé Nguyệt Nhi ăn gì bây giờ? Nó ăn được mạch nha đường của ta không?"
"E là không đâu, nó chỉ uống được sữa dê, sữa bò hoặc cháo loãng thôi."
"Dễ mà! Nhà Tam Hầu Bí với Tiền Tiểu Sẹo đều có nuôi dê sữa, mai ta đi vắt trộm hai bát mang về."
A Hương vỗ ngực cam đoan, vẻ đắc ý đầy trách nhiệm."Ai bảo ta là cô út của nó chứ!"
Ta: "…"
Con bé này đúng là biết điều rồi đó, vừa mới mấy hôm trước còn chối đây đẩy, giờ lại tự nhận "cô út" rồi.
Không ngờ lần này A Hương lại thật lòng. Sáng sớm hôm sau, quả nhiên xách về hai bát sữa dê còn bốc hơi nóng hổi.
"Trời đất ơi, người muội sao toàn mùi phân dê thế hả?" nương ta đón lấy bát sữa, mặt nhăn nhúm đầy ghét bỏ, mép trề ra suýt bay.
A Hương phủi đất trên người, thở hổn hển mà vẫn tức:
"Con dê cái nhà họ Tiền đúng là không phải người! Ta đi cùng Tiểu Sẹo, mà con dê ấy chỉ húc ta chứ không húc nó. Ta bị húc ngã luôn vào trong chuồng, ngồi bẹp dí xuống đống phân, tức chết đi được!"
"Không bị thương chứ?"
"Không sao. Hai bát này chắc đủ cho Nguyệt Nhi rồi nhỉ? Không đủ thì còn nữa, lúc nãy ta gặp goá phụ Tống, bà ấy bảo lát nữa sẽ đem sữa dê qua cho mình."
Nương ta sững người:"Goá phụ Tống? Nhà bà ta bao giờ nuôi dê vậy? Với lại, nhà mình có qua lại gì đâu, tự nhiên mang sữa tới làm gì?"
"Ai biết! Thôi kệ, để ta đun sữa cho con bé uống, ơ kìa, tỷ coi, goá phụ Tống tới thật rồi kìa!"
Nương con ta cùng nhìn ra cửa, quả nhiên là bà ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!